11.3.12

Cậu tôi

Ông bà ngoại tôi có bốn người con trai. Nghe má tôi bảo, ngày xưa cậu Dư tôi thông minh nhất, nhưng không học lên đến đại học, bỏ dở, giờ thì chạy xe và phụ mợ tôi bán tạp hóa. Cậu Sáu tôi cũng giống cậu Dư. Nhưng giờ cậu sửa xe máy, và có một cậu con trai nhưng không cho xa nhà. Cậu bảo, học cho cố không kiếm được bao nhiêu tiền, chi bằng ở nhà sửa xe, nhà cửa đó, rộng rãi, chẳng phải lo ăn lo uống lại không phải xa cha xa mẹ. Cậu Tám tôi thì học hành đàng hoàng, nhưng đang làm ở kho bạc của tỉnh thì đùng một cái, chuyển vào Sài Gòn buôn bán đất đai. Nhưng cậu đi thì còn có thể hiểu, trẻ, trai tráng mà cứ gò bó trong mớ công việc văn phòng nhì nhà nhì nhằng, chi bằng vút ra ngoài bay nhảy, biết đâu lại kiếm được mánh nào làm giàu. Đó là tôi nghĩ thế chứ không phải cậu mợ nói. Nhưng tôi nghĩ mãi thì vẫn không hiểu được cậu Mười nhà tôi.

Cậu Mười nhà tôi tướng bặm trợn, con của cậu mới học lớp chín mà cao hơn tôi cả cái đầu, nó mà uýnh tôi thì bố tôi cũng phải chạy mất dép chứ đừng nói là tôi. Cậu mợ làm ăn ngoài Qui Nhơn cũng được lắm, nghe đâu tháng kiếm vài chục triệu khỏe re nhờ buôn bán tạp hóa. Không hiểu sao, đầu năm cậu tôi thông báo cho ông bà ngoại tôi là vào Sài Gòn làm ăn. Ông bà ngoại tôi lắc đầu, thua rồi chứ giờ biết sao.

Bẵng đi một thời gian, thằng cháu là tôi mới lên chơi được chỗ cậu mợ. Trà nước xong ngồi nói chuyện cậu bảo, mày thấy cậu vậy thôi, chứ ba tháng đầu cũng nhọc lắm mày ạ. Buôn bán không tìm đâu ra mối, mình xe tải chạy hàng tới tận cửa mà không chen chân nổi với thằng xe máy. Nói thiệt với mày, mình tìm chỗ bỏ hàng, rẻ hết cỡ cũng không sao chạy lại họ. Mình bỏ mối 30, tụi nó cũng bỏ 30, mình bỏ 29, tụi nó cũng bỏ 29. Đó là mình chơi tiền tươi thóc thật với bọn cung hàng rồi, không nợ với không bảo tụi nó chuyên chở mà cũng không rẻ nổi. Biết sao không, tụi xe máy bỏ hàng, một cây ly thì nó rút ra một cái, thế là nó rẻ hơn mình rồi. Nhưng mà mình không chơi vậy được, mình có bảng hiệu đàng hoàng, làm thế khách hàng tới la inh ỏi mắng vốn, làm ăn được gì được nữa. Cậu tôi vào Sài Gòn không buôn bán tạp hóa nữa mà chuyển sang chuyên môn luôn, bán buôn mấy thứ như hộp cơm, muổng nhựa, bì ni lông, khăn giấy. Thấy rẻ thế thôi chứ làm nhiều ối tiền mày ạ, cậu bảo thế. Dân trong này giàu hơn mình thì không làm chuyện này, bọn bán bỏ mối cái này thì toàn nhỏ lẻ, xe máy thì làm ăn cơm chào gì. Mợ tôi bảo mấy tháng đầu đi xe máy chào hàng, mấy bà bán xôi, bán nước nhìn nửa con mắt, nhưng khi thấy cơ ngơi cậu mợ thì bảo: Bà này giàu mà giả điên.

Nói đến đây cậu quay lại anh họ tôi, làm nhân sự quản lý mấy bác tài, mày quản lý tài xế hả. Cậu nói mày biết, quản lý bọn nó không dễ ăn đâu. Lúc bọn mày ngủ nghỉ thì nó làm hùng hục, uyển chuyển tí cho có anh có em. Dân tài xế mà, thằng nào chả cục, cậu làm tài xế cả chục năm nên biết. Mày làm găng thì không có chỗ húp cháo, uyển chuyển thì được nhờ. Ấy, lúc cậu còn làm tài xế, Sài Gòn này biết đường thế nào, lạ nước lạ cái, tối tối còn phải lên mạng tra đường nữa là, khổ. Cậu cũng biết lên mạng nữa à. Chứ sao, tao buổi tối còn đi tới chỗ khách hẹn trước coi đường xá thế nào để hôm sau còn làm ăn nữa chứ mày tưởng đùa à.

Giờ thì tao cũng đỡ rồi, mấy thằng cung hàng cũng cung giá cạnh tranh cho tao. Mấy tháng đầu tiên cậu mày tính cậu mợ làm được trăm nghìn ngày là được rồi. Nhưng mô hình của cậu là mô hình tháp ngược, càng lên cao càng to ra, trăm rồi hai trăm, bốn trăm. Dậy mới nuôi nổi ba đứa con ăn học chớ mày. Nhưng cậu mợ cũng không lo lắm, tiền sống mấy tháng đầu có mấy cái nhà trọ xây hồi đầu năm nuôi rồi...

Chuyện nhiêu thế thôi, nhưng hôm ấy tôi hiểu thêm một số điều về cuộc sống, không phải là không có ích.


No comments:

Post a Comment