9.3.12

Đọc Chuộc tội của Ian McEwan


Tôi thực sự hơi bất ngờ về độ dày của tác phẩm. Chỉ với một cốt chuyện ít diễn biến, cũng ít gay cấn này, Ian McEwan đã làm tôi phải bỏ ra gần năm ngày để nuốt cho hết thì cũng thật tài tình. Nói chung, cấu tứ của toàn bộ cuốn sách rất chặt nhịp, không quá vội vã nhưng cũng không khiến người đọc phải thờ ơ ngáp ngắn ngáp dài rồi từ bỏ trong chán chường. Toàn bộ như được phủ một màng sương lặng lẽ, không hiểu sao, tôi còn thấy trong đó chút dửng dưng. Kiểu như "chả việc gì mà phải xoắn" của hầu hết các nhân vật, đó cũng có lẽ là sự cam chịu. Hoặc cũng có lẽ là thời gian của câu chuyện khá dài, năm năm, mà hầu hết các nhân vật chính người ở tù, người thì dằn vặt chán chê, người thì chả còn tí cảm giác nào nơi gia đình đã gây nên cảm giác ấy chăng ?
Cá nhân tôi không ưa Cecilia lẫn Robbie chút nào. À, thì đúng là họ phải hứng chịu tai họa từ một lời nói dối, dẫn đến suốt đời chia li cách biệt. Nhưng không ai có thể phủ nhận, tình yêu giữa họ khởi đầu rất kì quặc và có hơi hướng phức tạp. Mấy ai có cách diễn tả tình yêu đầy "y học" như chàng Robbie thiên tài kia. Nhưng họ, không ai chịu chấp nhận Briony, lúc đó 13 tuổi cũng phức tạp không kém gì họ, tâm hồn cô bé có khi còn phức tạp gấp hai lần cả chàng và nàng cộng lại. Một lời nói dối đáng kinh tởm đã xô đẩy cuộc đời hai người đang yêu xa nhau, nhưng cô bé đó cũng đã phải trả giá bằng một tuổi thơ dằn vặt về tội lỗi của mình, cảm giác đó kéo dài cho tới cuối đời của Briony. Tôi nghĩ như thế là đã đủ công bằng.
Riêng tôi không thích lắm về bố cục rạch ròi trong cuốn sách. Và cá nhân thôi,cũng không mấy ưa lắm lối kể lể mà tôi thấy là dông dài của Ian McEwan. Tôi nghĩ, một câu chuyện, bản thân tình tiết sự việc đã đủ cho nó trở thành tốt hay xấu, đáng đọc hay đáng quăng, miêu tả kĩ quá đôi khi không mấy cần thiết.
Trà đá: Khi tôi đọc cuốn sách này, Briony hiện lên hoàn toàn giống như những gì mà tôi hình dung về em khi xem Chuộc tội (đáng ra phải ngược lại mới đúng nhỉ, nhưng biết làm sao được, tôi đã xem phim trước rồi). Saoirse Ronan còn chiếm nhiều cảm tình của tôi hơn cả Briony trong cuốn sách kia, nói sao nhỉ, chắc bởi vì có những điều mà Ian McEwan vẫn chưa diễn tả giỏi bằng một cô bé chăng ?

No comments:

Post a Comment