10.3.12

Về cái sự ghen ăn tức ở của bản thân.

Con người ai cũng cần chia sẻ. Nhưng con người ai cũng cần sáng tạo. Và khi sự chia sẻ không gắn liền với sáng tạo, hay ít nhứt cũng là đôi chút mới mẻ, tôi tự hỏi sao không ai thấy chán. Hoặc giả, nếu họ thấy chán, tại sao kẻ chia sẻ vẫn cứ chia sẻ, và kẻ được chia sẻ vẫn cứ hờ hờ hững hững mà tuôn ra mớ câu đồng cảm chán ngấy.

Ồ, nhiều khi bạn than mệt, kệ bạn chứ, bạn mệt là quyền của bạn. Nhưng bạn muốn chia sẻ cái sự mệt thì ít ra cũng nên sáng tạo một tí. Ví như cho tôi xem một clip tên Mệt, một bài hát có từ Mệt, hay một cuốn sách mà ít nhân một nửa số trang viết về Mệt (nếu có cuốn sách như vậy). Nếu vậy thì tôi cảm tạ lắm thay. Bằng không tôi sẽ trả thù bạn bằng cách nói mấy câu rút ra từ bí kíp thế này kiểu như: bình tĩnh đi em., mọi chuyện rồi sẽ qua, bình minh rồi sẽ đến, ai trong đời mà chưa "dấm tè"  đôi lần hả em, mạnh mẽ lên cưng để anh còn "cứng" chẳng hạn. Hoặc đại loại là mấy câu như thế.

Em có buồn không khi anh bảo những câu ấy anh đã dùng cả trăm nghìn lần với trăm nghìn người với trăm nghìn hoàn cảnh ? Em bảo, đếch quan tâm nhé. Vì em và anh cũng như nhau cả thôi, chia sẻ của em cũng có trăm cái  mà hơn nửa số giống nhau, sao anh còn đọc. Hay anh thích em, yêu em, hay chúng ta làm người yêu nhé, lấy nhau rồi sinh con đẻ cái, những đứa con của ta sẽ có tên lần lượt là like, facebook, timeline hay Chim điên đại loại thế. Anh bảo anh không có thời gian, vì anh đang bận like hơn trăm cái status khác mất rồi. Hay em cứ để in relationship với anh, anh like xong mớ đó rồi anh tính tiếp.

Chàng và nàng thế là từ đó yêu nhau. Tối tối làm tình bên trang new feed, hạnh phúc suốt đời !

(nhảm trong thư viện)

No comments:

Post a Comment