16.3.12

Xem Catch Me If You Can


Con người tất nhiên luôn muốn tự do. Còn gì quí hơn khi đôi chân được bước trên mặt đất, mà không phải chịu ràng buộc vào bất cứ điều gì. Nhưng sự tự do ấy có phải là tất cả. Ta phải chăng khát khao nồng nàn một nơi nào đó để thuộc về, một tâm hồn để kiểm soát lấy trái tim ta, không để nó phải tự do bay nhảy vô hạn định. Khi Frank tinh ranh khẩn khoản cầu xin bố hãy ngăn mình lại, để anh có thể thoát khỏi chính mình, thoát khỏi những hành động mà anh không hẳn thích thú. Bố anh đã không làm gì, ông không đủ sức, hay ông không muốn ngăn cản. Dù là gì đi nữa, ông đã từ chối một trách nhiệm quan trọng có thể thay đổi cuộc đời con mình: sự ràng buộc.

Tất cả chúng ta, xét về mặt nào đó không thể bấu víu vào điều gì trong cuộc đời. Ta sớm hay muộn thì cũng nhận ra điều đó. Có điều, cảm nhận ấy là khác nhau giữa lúc ta mười sáu so với lúc ta bốn mươi. Frank khi đó mười sáu, bố mẹ li hôn, và anh dần cảm thấy sự tồn tại về mặt tinh thần của mình bị đe dọa. Anh sợ phải tan biến trong mắt họ, trong trái tim và tâm hồn ngày một già cỗi bởi những toan tính và thèm muốn đời thường. Bố vướng vào những kiện tụng phức tạp, mẹ cưới người khác vì những vật chất của người chồng cũ không còn như xưa. Frank nhạy cảm và thông minh biết làm gì được ngoại chuyện bỏ đi, và, hóa thân vào những con người khác, những nhân vật không tưởng trong một vở kịch lớn, cuộc đời. Toàn bộ phim là một sự rượt giữa Carl - nhân viên cảnh sát đầy kinh nghiệm và Frank - kẻ lừa đảo tinh ranh nhưng non nớt, đó cũng chính là hành trình đi tìm nơi chứa đựng tâm hồn của chính Frank lang bạc. Từ phi trường, bệnh viện, đến tòa án, ngân hàng, cùng với vỏ ngoài giả tạo, Frank hóa thân vào những con người khác nhau và luôn luôn thành công. Nhưng Frank chẳng còn gì, còn gì khi cứ mỗi giáng sinh, anh lại phải gọi điện cho Carl, kẻ thù của mình vì không biết nói chuyện cùng ai. Frank trên hành trình dài của mình, đã nhận ra một điều, anh chẳng thuộc về ai cả, chẳng ai trông đợi anh về, chẳng mái nhà và hoài niệm tốt đẹp, anh có gì ngoài sự chạy trốn trong vô vọng Carl và chạy trốn chính bản thân mình.

Cuộc tìm kiếm con người mình với những phức tạp và lôi cuốn không chỉ đến từ Frank. Carl cũng tham dự một phần lớn vào đó cùng với sự điềm tĩnh, và cả lòng nhân đạo. Nhân đạo vì chính Carl, một con người buồn tẻ và có vẻ khô khan lại nhận ra được nỗi cô đơn của Frank trong những đêm giáng sinh, và từ đó bắt đầu cuộc rượt đuổi. Nhân đạo vì anh đã theo đuổi bốn năm để Frank có được cuộc sống bình thường khỏi nhà tù. Nhân đạo vì đã giúp Frank lấy lại được niềm tin khi dám chấp nhận sự mất mát trong cuộc đời, vì bản thân Carl cũng chịu nhiều mất mát. Và hơn hết là sự chân thành từ chính bản thân anh.

Không có những pha rượt đuổi gay cấn hay kĩ xảo mạnh mẽ. Nhưng Catch me If You Can tạo nên một công thức quyến rũ của sự thông minh và khía cạnh phức tạp trong tâm trí con người, cũng như sự hướng thiện và khát khao hạnh phúc. Bộ phim như một nốt nhỏ ngân vang trung thực và chân thành của cuộc đời đầy những trắc trở, mất mát. Và tất nhiên, sẽ còn rất nhiều điều có thể bàn luận về nó, nhưng tóm lại, sẽ đáng để bạn dành ra 140 phút của ngày nghỉ cuối tuần để thưởng thức: Catch Me If You Can.

No comments:

Post a Comment