13.3.12

Xem The Prestige


Tôi rất ghét khi viết về những bộ phim đã cũ. Lại càng ghét hơn khi nó nổi tiếng và được đánh giá cao. Bởi chẳng gì tôi, có cả khối người trên trái đất đã viết, mổ xẻ, phân tích... bình luận những bộ phim kiểu thế đến nhuyễn bấy ra rồi. Nhưng tôi thực sự thích bộ phim này. Không hẳn vì số điểm 8.4 hay Top 250 trên IMDB, mặc dù khi xem, tôi cũng đã cân nhắc đến chúng. Tôi thích, đơn giản, vì nó không quá khó hiểu, nhưng cũng không quá hời hợt. Kiểu phim đó, khẩu vị đó rất hợp với một kẻ bình dân là tôi.

Chuyện phim xoay quanh cuộc đối đầu giữa hai nhà ảo thuật tài năng: Robert Angier và Alfred Borden. Trong một lần biểu diễn, Julia - người tình của Angier bị tai nạn và chết. Angier và Borden từng là bạn bè giờ quay lại đối nghịch nhau và xem nhau như kẻ thù. Do nghi ngờ chính vì Borden mà Julia thiệt mạng, Angier trả đũa bằng cách phá hoại những buổi biểu diễn của Borden nhằm hạ uy tín anh. Borden cũng không thua kém, đáp trả bằng những hành động hèn hạ. Họ liên tiếp gây tổn thương cho nhau cho đến khi Borden tạo ra một phần biểu diễn làm Angier chú ý. Anh quyết tâm khám phá ra bí quyết của Borden và bằng mọi cách đánh cắp được sổ ghi chép của đối thủ. Từ đó mọi chuyện bắt đầu...

Tôi sẽ không kể nữa, vì ai xem rồi chắc đã biết, mà chưa xem thì tôi lại càng không nên kể trước. Tôi sẽ nói vì sao mình thích phim này.

Angier là một phần nào đó trong tôi. Đó là phần kiêu hãnh, ham hiểu biết, tò mò và phóng túng. Đó từng là một con người mà tôi luôn muốn hướng tới. Con người đó biết chấp nhận trả giả, biết hứng chịu nỗi cô đơn và giằn vặt. Angier không đơn thuần là một kẻ tham lam, hoặc nếu là một kẻ tham lam, hẳn không thể nào dung tục và xấu xa đến mức bỉ ổi. Hơn thế, Angier hướng tới chân lí, ngày càng cao, ham muốn tột độ bóc trần những bí mật, những ẩn giấu bên trong và bên ngoài của Borden. Angier không chịu thua đối thủ của mình bao nhiêu thì lại càng không thỏa hiệp với bản thân mình bấy nhiêu. Con người anh bộc lộ sự tàn nhẫn, cả quyết và nhẫn nại đáng sợ.

Mặc dù bị bủa vây bởi lòng tham hèn mọn. Khao khát kiếm tìm chân lí của Angier là điều gì đó khiến tôi không khỏi xót xa. Xót xa ngay cả với hành động nhẫn tâm "giết đi chính mình" cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng của anh. Hi sinh tất cả, chịu để bàn tay mình nhuốn máu để vượt lên trên sự tầm thường, chịu đớn đau để biết rằng mình đã chiến thắng. Tôi khâm phục tất cả những điều đó, mặc ai nói gì.

Khác với Angier, Borden có cuộc sống bình lặng và ít hào nhoáng hơn. Nhưng giống với Angier, anh cũng kiếm tìm những điều vĩ đại. Borden biết được những giới hạn của mình, và chôn giấu nó trong sự bí mật. Borden không cố kiếm tìm sự kì diệu bên ngoài, mà là chính ở bản thân mình. Anh coi cuộc đời cùng giống như một trò ảo giác, càng giữ nhiều bí mật, và giữ nó càng lâu, anh càng thành công gấp bội. Và anh đã đóng đạt một trò ảo giác trong suốt cuộc đời (cùng với người anh em sinh đôi của mình), một ảo giác vĩ đại, bền bỉ và ngoạn mục.

Và hai con người đó, cùng một mục đích nhưng khác con đường gặp nhau, trong sự đố kị, ghen ghét, trong khao khát chứng tỏ bản thân và kiếm tìm chiến thắng. Nhưng cuối cùng thì ai đã thắng, vở kịch hạ màn với cái đầu ngẩng cao của ai. Chả ai cả, họ đều chết chìm trong ảo vọng, và đến bao giờ mới nhận ra đó chỉ là những ảo vọng. Cuộc đời và những kiếm tìm cũng giống như một ảo giác được tạo ra, gồm ba phần rõ rệt, nhưng phần khó khăn nhất, linh hồn của màn trình diễn là "the prestige", nghĩa là sự xuất hiện lại, sự khẳng định tồn tại mới là cốt yếu. Những huy hoàng trong "the turn" sẽ chẳng còn vĩ đại, sự biến đổi chẳng còn là điều huyền diệu khi chúng ta không tồn tại, ít ra là trong mắt mọi người hay trong chính bản thân mình. Tất nhiên là còn nhiều điều phức tạp hơn, nhưng có phải đó chính là một trong những điều mà bộ phim muốn hướng tới.

No comments:

Post a Comment