5.5.12

Mike Markkula

Một cách trung thực, đọc Tiểu sử Steve Jobs (Walter Isaacson) là một trong những trải nghiệm tuyệt vời nhất của tôi thời gian gần đây. Vì thế tôi ghi chép lại cái trích dẫn, phòng khi mai mốt chém gió chỗ nào thì có cái mà xài :D
Markkula viết những nguyên tắc của mình lên một trang giấy, đặt tên là "Triết lý marketing của Apple", nhấn mạnh vào 3 điểm. Điểm thứ nhất là "thấu hiểu", một sự kết nối thân mật với cảm nhận của khách hàng. "Chúng ta sẽ hiểu được nhu cầu của khách hàng hơn bất kỳ công ty nào khác." Thứ hai là "tập trung": "Để làm tốt những việc đã đề ra, chúng ta phải loại bỏ những thứ không quan trọng." Thứ ba và không kém phần quan trọng, tạm gọi là "áp đặt". Điểm thứ ba nhấn mạnh rằng quan điểm của mọi người về một công ty và sản phẩm nào đó được hình thành dựa trên những dấu hiệu mà công ty đó truyền tải. "Người ta đánh giá cuốn sách dựa trên cái bìa của nó", Markkula viết. "Chúng ta có thể có những sản phẩm tốt nhất, chất lượng tuyệt vời nhất, phần mềm hữu ích nhất... nhưng nếu chúng ta giới thiệu chúng theo một cách thức cẩu thả, khách hàng sẽ đánh giá những sản phẩm đó là cẩu thả, nếu chúng ta giới thiệu chúng một cách sáng tạo, chuyện nghiệp, chúng ta đã gán cho chúng chất lượng như họ mong muốn.

Mike Markkula thực ra là nhân vật mà tôi khoái nhất trong cuốn tiểu sử này. Triết lý của ông về marketing không những có thể áp dụng cho việc kinh doanh mà còn đáng giá khi suy nghĩ về các vấn đề khác, chẳng hạn đơn giản như việc làm một slide PowerPoint khi thuyết trình chẳng hạn. Ồ, nói thế thôi chứ việc đó không phải đơn giản cho mấy, nhất là khi bạn muốn mọi việc phải hoàn hảo, như đúng tinh thần của Jobs.

Cái tôi thích nhất trong 3 yếu tố của triêt lý trên, đó chính là "áp đặt". Tôi luôn có một suy nghĩ cũng không mới mẻ gì mấy. Đó là việc khách hàng chẳng hề thông minh một tẹo nào. Ấy thế mà họ luôn nghĩ rằng họ biết mọi thứ, họ đong đếm giá tiền, họ cân nhắc các thành phần, hay suy nghĩ về uy tín thương hiệu. Chẳng có gì trong những thứ đó ảnh hưởng tới quyết định của họ cả. Cái duy nhất chi phối là cảm xúc. Muốn khách hàng dâng tiền cho bạn, hãy đánh vào cảm xúc, bằng màu sắc, bằng hình ảnh, bằng giọng nói, bằng một câu chuyện hay chỉ đơn giản là một mùi hương, một dấu hiệu. Chỉ cần một trong số đó thành công, ta sẽ có được mọi thứ, bằng không ta sẽ mãi lẹt đẹt theo đuôi người khác thôi.

Nói tới đó, tôi bỗng muốn phì cười, khi trên trường, đi đâu cũng gặp những con số, những phương pháp, những qui trình chạy đi chạy lại. Hẳn tất nhiên chúng tốt về một mặt nào đó, nhưng không phải là tất cả. Và không ai dạy cho tôi làm ai đó ngạc nhiên, bật cười, hay đau đớn về một điều gì đó cũng như cách tạo ra chúng. Và hằng ngày, tôi lại phải nghe đi nghe lại những bài thuyết trình với đầy đủ con số, phương pháp, qui trình đúng y chang như trên. Điều đó có thực sự có ý nghĩa ?

"Giới thiệu chúng một cách sáng tạo" là cách duy nhất tạo ra điều gì đó có ý nghĩa, ít nhất là khi con người  ta còn nghe nhạc, xem phim, đọc những cuốn sách hay, ít nhất khi họ còn cảm thấy cái đẹp của cuộc sống.

No comments:

Post a Comment