27.5.12

Vài điều từ Những người khốn khổ (1)

Xem thử nào, đã mười ngày từ khi tôi bắt đầu đọc Những người khốn khổ của Victor Hugo. Vậy mà rốt cuộc hẹn qua hẹn lại cho đến bây giờ mới đọc xong quyển một. Có nhiều lý do lắm để đọc lâu thế: lười đọc này, chán quá này, bức bối quá vì cái thời tiết như thiêu như đốt này, đang trong kì thi này. Nhưng mà tóm lại một chữ thì vẫn là "lười" cả mà thôi.

Nói về cốt truyện, có lẽ đây là cuốn sách làm cho tôi trải qua nhiều trạng thái xúc cảm nhất. Từ chán ngán, não nề đến tò mò, rồi thì buồn cười, thanh thản, rồi thì bất ngờ, thương xót, và cuối cùng là ngơ ngác và bất ngờ. Nhưng nói đến nội dung lịch sử nằm trong câu chuyện thì cứ như là một thử thách vậy. Tôi bỏ dở cuốn sách trong vài ngày cũng vì Những người khốn khổ không đề cập đến ngay sự việc trong tâm xung quanh nhân vật mà cứ miêu tả từ bối cảnh đến con người chỗ nọ đến chỗ kia. Cũng như ở phần cuối, tôi chờ đón sự xuất hiện của một nhân vật nhưng tác giả lại mô tả trận chiến của Napoleon, và mãi đến cuối cùng mới lóe lên một chút về những gì sắp diễn ra. Dù sao thì chuyện lịch sử cũng là một thứ khá khó nắm bắt và tiếp thu dù có ở dưới hình thù nào đi chăng nữa. Tất nhiên, cái gì thì cũng phải đầu tư cả mà tôi thì thật là thiếu cái sức lực ấy.

Quay trở lại với cốt truyện thì tập một của Những người khốn khổ kể về một tên tù khổ sai tên Giăng Vangiăng sau khi ra tù thì bị người đời khinh bỉ, duy chỉ có linh mục Mirien không phân biệt đối xử và tiếp đãi tử tế người tù. Sau đó, Giăng Vangiăng bắt đầu lại cuộc đời mới với cái tên Mađơlen và là thị trưởng của Môngtơrơi Xuya Me. Ông giúp Phăngtin - một bà mẹ đơn thân gặp lại con gái ở xa của mình. Nhưng không may chị mất sớm. Mađơlen sau khi lộ thân thế thì bị bắt vào ngục(vì là tù trốn quản thúc và phạm lỗi sau khi ra ngoài), ông đã vượt ngục và bắt đầu thực hiện lời hứa với chị Phăngtin.

Truyện đi theo chiều hướng ngày càng tăng tiến và khó có thể tưởng tượng được nó lại diễn ra trong đời một con người khi khởi đầu của họ tốt đẹp như thế. Nổi bật nhất là Phăngtin, xuất thân từ đâu không rõ nhưng chắc chắn nàng không phải là một người túng nghèo. Vậy mà khi bị Tômôliet bỏ rơi và có một đứa con sau đó, cuộc đời của người phụ nữ trẻ đã thay đổi rất nhiều và không ai ngờ nổi.

Và cuối cùng dưới đây là một số trích dẫn từ Những người khốn khổ của Victor Hugo:
Khi pháp luật và phong hóa còn đày đọa con người, còn dựng nên những địa ngục ở giữa xã hội văn minh và đem một thứ định mệnh nhân tạo chồng thêm lên thiên mệnh; khi ba vấn đề lớn của thời đại là sự sa đọa của đàn ông vì bán sức lao động, sự trụy lạc của đàn bà vì đói khát, sự cằn cỗi của trẻ nhỏ vì tối tăm, chưa được giả quyết; khi ở một số nơi đời sống còn ngạt thở; nói khác đi và trên quan điểm rộng hơn, khi trên mặt đất, dốt nát và đói khổ còn tồn tại, thì những quyển sách như loại này còn có thể có ích.
(Lời tựa cho Những người khốn khổ - Victor Hugo) 

- Có vô biên. Vô biên ở đấy. Nếu vô biên không có bản ngã, thì bản ngã đã là giới hạn của vô biên; nghĩa là vô biên sẽ không là vô biên nữa, hay nói một cách khác, không có vô biên. Nhưng vô biên tồn tại. Như thế là nó có bản ngã. Bản ngã của vô biên là Chúa. 
                                                                       (Lời thoại của một nhà cách mạng tên G.)

Ở những con người nào đó hình như có một bản năng thú vật thật sự. thuần chất, không thể pha trộn. Nó giúp con người biết lánh cái này và biết ưa cái kia, biết phân biệt dứt khoát bản chất này với bản chất nọ. Nó làm cho con người không do dự, không bối rối, không chịu im lặng và cũng không bao giờ chịu hay đổi ý kiến. Con người dựa vào nó mà tin mình luôn sáng suốt, không sao có thể sai lầm, mọi người phải nghe theo mình chứ mình không bao giờ chịu nghe ai, dù đó là lời khuyên của trí tuệ, lời phản kháng của lý trí. Và mặc dù số mệnh có sắp đặt con người ở địa vị xã hội nào thì bản năng này cũng giúp cho loại người này đánh hơi thấy kẻ gian, cũng như chó ngửi thấy hơi mèo, sư tử đoán biết có cáo

No comments:

Post a Comment