2.6.12

Lại là "vô biên"

Có một đoạn trong Những người khốn khổ tập 1 mà tôi thấy rất ấn tượng và thích dù không hiểu lắm rằng: 
- Có vô biên. Vô biên ở đấy. Nếu vô biên không có bản ngã, thì bản ngã đã là giới hạn của vô biên; nghĩa là vô biên sẽ không là vô biên nữa, hay nói một cách khác, không có vô biên. Nhưng vô biên tồn tại. Như thế là nó có bản ngã. Bản ngã của vô biên là Chúa. 

 Và trong Những người khốn khổ tập 2 thì:
Họ cầu nguyện.
Cầu nguyện ai?
Chúa Trời.
Cầu nguyện Chúa Trời. Câu ấy có ý nghĩa gì?

Có cái vô biên ở ngoài chúng ta không? Cái vô biên ấy có phải là nhất thể không, có tự nó tồn tại không. Có vĩnh cửu không? Có phải nhất định nó có thể chất bởi vì nó là vô biên, và nếu nó thiếu thể chất thì nó bị giới hạn ở đấy? Cái vô biên ấy có gợi trong đầu óc ta ý niệm bản chất, trong khi ta chỉ cho ta cái ý niệm hiện tồn thôi không? Nói cách khác, có phải nó là cái tuyệt đối mà ta là cái tương đối của cái tuyệt đối ấy.
Và trời ơi, mình là người bình thường mà. Đối với mình vô biên là cái sinh ra để người ta bỏ mặc nó trong cái mặc sức vẫy vùng của bản thân. Nó chả phải thứ sinh ra để xét nét, nói qua nói lại thì nó vẫn là vô biên. Chẳng việc gì phải xoắn lên cả. Vô biên - vo ve như một con muỗi.

No comments:

Post a Comment