28.6.12

Ồ, tôi muốn chửi !?


Khi ai đó vươn vai lên khỏi những mệt mỏi thường nhật, xách theo ba lô và di chuyển theo một hướng nào đó của không gian. Có phải họ đã thực sự thoát khỏi một điều gì?

Tôi luôn tự nhận mình là một kẻ thích dịch chuyển. Tôi không đi nhiều, nhưng luôn có một điều gì đó trong tôi luôn thúc đẩy sự tìm kiếm. Hẳn nhiên, tôi tìm kiếm những gì thoát khỏi cuộc sống thường nhật, xô bồ và bon chen, lất lướt và đầy bụi bẩn. Và một khách bộ hành, với ba lô trên lưng, đôi chân rảo bước, có thể là một hình mẫu lý tưởng cho mọi người khi muốn thoát khỏi chút ít sự thật.

Tôi không coi thường nhưng cũng không quá xem trọng những kẻ bộ hành. Ở một nơi nào đó của thế giới, họ sẽ vẫn rảo bước để kiếm tìm những trải nghiệm mới trong cuộc đời. Nhưng tại mọi nẻo đường của Trái Đất, cuộc sống vẫn sẽ tiếp diễn với mọi góc khuất tươi đẹp lẫn bẩn thỉu. Tại Sài Gòn này, khi tôi thảnh thơi đọc sách trong một quán cà phê mát mẻ nơi quận 1, thì vẫn còn biết bao nhiêu hiện thực lay lắt trong rác rưởi khắp mọi xó xỉnh. Khi tôi thảo luận một bộ phim kinh điển, hẳn nhiên sẽ có nhiều người lo cho miếng ăn ngày mai. Khi tôi ngủ trong một căn trọ chật hẹp, lúc đó, hàng trăm người ngoài kia phải lang thang màng trời chiếu đất. Thế thì có thực sự ý nghĩa khi tôi ngợi ca những gì gọi là cuộc đời với chỉ một mặt đẹp đẽ, chỉ dành cho tôi.

Thế giới đầy rẫy những u buồn. Cuộc sống này muốn hay không đều phải chịu đựng. Tất cả những trải nghiệm tuyệt vời hiện tại, tôi biết, sẽ đến một lúc nào đó trở nên phù phiếm. Những cuốn sách, những chuyến đi, những bộ phim, mối tình đầu tiên, nụ hôn ướt át, những bản nhạc hay, những con đường trên hành trình vạn dặm của một ai đó thích phiêu lưu... rồi cũng mất dần ý nghĩa với thời gian. Tất cả còn lại chỉ là hư không, là một gì đó không tưởng tượng nổi.

Vì vậy, ca ngợi làm chi hỡi những kẻ thích phiêu lưu. Ca ngợi làm chi hỡi những trí óc khát khao tìm tòi điều gì đó ngoài kia. Dưới chân các ngươi, ngoài máu ra, còn có cả đất, thứ các ngươi chẳng bao giờ cho vào miệng. Nhưng là thứ nuôi dưỡng các ngươi, từ năm này qua tháng khác, bất chấp những cuộc phiêu lưu ngoài kia đang tiếp diễn.

Đôi khi tôi muốn thì thầm với em: Nhìn xuống đi em, và hãy ngước lên để hôn anh!

No comments:

Post a Comment