2.6.12

Trích dẫn từ Những người khốn khổ (2)

Với Những người khốn khổ tập 2, tôi đã thấy mọi thứ nhẹ nhàng hơn nhiều và tươi sáng hơn một chút. Tất nhiên, tác phẩm là một sự vĩ đại của cụ Hugo và thật là hổ thẹn khi nhận xét một điều gì đó khi bản thân không chắc chắn.

Tuy nhiên, nhân vật mà tôi thấy khó chịu và khó hiểu nhất khi đọc cuốn sách này là Mariuytx.


Chả lẽ nào cái gọi là lập trường và tín ngưỡng của con người có thể thay đổi được nhanh như thế sau bao nhiêu năm bị "nhồi nhét" và "tẩy não". Ông của cậu bé Mariuytx không cho cậu được nuôi nấng dưới bàn tay của người cha - một thuộc hạ của Napoléon Bonaparte. Vì khinh bỉ và những người thuộc chế độ cộng hòa ông nuôi dạy Mariuytx với toàn những điều xuyên tạc, bôi nhọ Napoléon. Bên cạnh đó, việc ở bên cạnh quá nhiều người thuộc phái bảo hoàng cũng khiến anh có ác cảm với chế độ cộng hòa nhiều hơn. Vậy, tại sao nhanh vậy để Mariuytx thay đổi, sống cả mười mấy hai chục năm trong một định kiến như vậy mà chỉ cần sau cái chết của người cha và đọc vài cuốn sách là đã có thể vững vàng đối đầu với phái đối lập cũng như với ông mình được sao.

Nói thì nói thế, tuy nhiên cái chính là nhớ được mấy dòng dưới đây, không nhiều thì ít nhưng phần nào cũng có cái tỏ ra là mình có đọc để mà tán phét.

... một đôi cái xấu xí dị hợm vẫn có cơ sở tồn taị ở sâu ngay trong cái đẹp vĩnh cửu.
( Nói về vợ chồng chủ quán Tênacđiê)

" Bổn phận của người chủ quán là bán cho mọi người bước vào cửa hàng cái ăn, cái ngủ, cái ánh sáng, cái lửa sưởi, chăn đệm bẩn, cô hầu phòng, rận rệp và nụ cười; là bắt cóc kẻ qua đường, là trút những túi nhẹ, làm nhẹ những túi nặng một cách lương thiện; là cung kính chứa trọ những gia đình đi đường xa, là nạo ông, vặt bà, lột da cô, cậu; là định giá tất cả : nào cửa mở, cửa đóng, bệ sưởi, ghế bành, ghế tựa, ghế đẩu, ghế con, nệm lông chim, nệm bông, ổ rơm; là phải biết bóng người làm mòn gương soi bao nhiêu để tính tiền: là... nghĩa là, mẹ kiếp! Phải biết tính tiền đủ các thứ để bắt khách hàng trả, đến những con ruồi mà chó họ ngáp cũng phải biết tính"
(Lý thuyết chủ làm chủ quán của Tênacđiê)


          Hãy chiến đấu!
Chiến đấu nhưng có phân biệt . Bản chất của chân lý là không bao giờ cực đoan. Chân lý có cần gì phải cường điệu. Có cái phải tiêu diệt, có cái chỉ cần soi sáng và nhìn vào . Nhìn nghiêm chỉnh và độ lượng, có sức mạnh nào bằng! Không phải đem lửa đến nơi chỉ cần có ánh sáng soi rọi.

Cái khóe mắt đầu tiên của một tâm hồn còn tự tìm mình ấy chẳng khác gì ánh bình minh trên trời, một cái gì chói lọi và bí ẩn đang dâng lên. Không sao tả được cái vẻ quyến rũ nguy hiểm của tia sáng bất ngờ vừa rọi trên những bóng tôi êm ái đáng yêu, sức quyến rũ của một thứ tình hôm nay còn thơ ngây nhưng ngày mai sẽ say đắm. Đó là một thứ trìu mến mơ hồ, ngẫu nhiên nảy nở và chờ đợi, là một cạm bẫy vô tình của tuổi thơ, không chủ tâm bẫy những trái tim mà cũng không hay rằng có những trái tim đã vướng mắc. Một cô gái đồng trinh với cái nhìn của một thiếu phụ.
Một khóe mắt như vậy rơi vào đâu chẳng khỏi gây nên mơ mộng. Tất cả trong trắng, tất cả say mê chung đúc trong cái tia sáng thần tiên có sức quyến rũ mãnh liệt ấy, hơn tất cả những khóe mắt đưa tình tinh luyện của những ả lẳng lơ, có phép nhiệm mầu làm bừng nở trong đáy lòng  người những bông hoa ngào ngạt hương thơm mà cũng ngấm ngầm chất độc: bông hoa ái tình.

Cái vĩ đại của chế độ dân chủ là không phủ định, không phủ nhận cái gì của nhân loại. bên cạnh quyền Người, ít ra có quyền của Linh hồn.

No comments:

Post a Comment