10.6.12

Yêu

Người ta vẫn thường bảo: hãy cố sống ở hiện tại, rằng quá khứ chỉ là một thứ đã qua, chẳng có gì hiện hữu khi ta đã gọi chúng là ký ức, hoặc những mơ mộng của tương lai. Nhưng nếu ta cố sống với những ký ức đó, mãi mãi, phải chăng quá khứ cũng biến thành hiện tại, và cả tương lai?

Chúng ta thường cố quên những ký ức, nhất là những ký ức đau buồn. Chúng ta cố quên đi sự xấu hổ hoặc đớn hèn của bản thân. Hoặc nếu không quên đi, ta cũng coi quên lãng là một sự lựa chọn đúng đắn. Hoặc nữa chúng ta nghĩ: thôi thì không quên, phải nhớ, nhưng chỉ nhớ những bài học mà chúng đem lại thôi, còn sự hụt hẫng có gì vui vẻ.

Trong bảy tập truyện nổi tiếng Harry Potter. Mọi nhân vật chính diện đều được tạo ra để hướng về ánh sáng, với niềm tin, sự dũng cảm và lòng chính trực. Nhưng không hề có nhân vật nào quay đầu về phía ánh sáng, để ôm ấp một kỉ niệm không hẳn vui vẻ trong tim, ngoại trừ thầy Severus Snape.

Bỏ qua mọi sự cao đạo bão hòa của đám hô hào hướng thiện. Severus Snape thực sự là một nhân vật thú vị và đáng kính nhất. Các nhân vật khác, dù thiện hay ác đều cố quên đi một điều gì đó. Harry muốn quên đi sự đau đớn nơi cái chết của cha mẹ. Dumbledore cố gắng không nhắc tới người em gái á phù thủy của mình. Voldemort thì coi sự xuất thân muggle là một sự sỉ nhục. Riêng với Snape, kỉ niệm về tình yêu đầu mãi mãi được ủ ấm trong trái tim ông. Với Snape, cái chết của một người con gái không phải là kết thúc cho một tình yêu mà là khởi đầu cho một cuộc đời, một cuộc đời mới, nơi không còn thù hận, cũng chẳng còn yêu thương.

Khi Lily chết đi, hẳn phải có gì đó vỡ tan đi trong con người Snape, mà phần đó trong ông phải thiết yếu đến mức con người lạnh lùng đó đã cảm thấy vô vọng đến cùng cực. Nhưng tình yêu của ông không chết, tình yêu đó cứ lớn dần lên. Nó quay đầu lại ánh sáng, sự thấu hiểu và cảm thông, chỉ có Snape là luôn giữ mãi mối tình đó dưới đôi mắt lạnh lùng và vô cảm. Sau bấy nhiêu năm kể từ ngày Lily chết đi, sao ông còn có thể sống được, sao ông không tự chết đi trong một phút giây yếu lòng mà hẳn ông đã trải qua vô số. Chỉ có thể giải thích  vì sống là được yêu, còn chết đi nghĩa là kết thúc. Những kỉ niệm đau buồn luôn ấm áp khi nó gắn với một ai đó. Hẳn sự đau thương chẳng thể nào xóa bỏ được chiếc gai màu hồng trong tim Snape. Để rồi suốt cuộc đời ông đã không rút ra mà cứ để vậy, và đi hết con đường u ám của mình.

Anh cũng muốn yêu em như thế, T à !

4 comments:

  1. Mình hy vọng bạn sẽ không có một kết thúc buồn như thầy Snape khi chấp nhận yêu cô gái tên T theo cách đó!

    ReplyDelete
    Replies
    1. Yêu được như Snape là một điều rất khó. Mình chỉ nói lý tưởng thôi, chứ được hay không lại là chuyện khác :)

      Delete