8.7.12

Tiền

There are only two ways to live your life: One is as though nothing is a miracle. The other is as though every thing is a miracle (Albert Einstein)
Câu nói này của Einstein khiến tôi bỏ đi mọi thứ hành lý nặng nề để đủ sức di chuyển từ một thái cực này, sang thái cực khác của suy nghĩ. Chính ý nghĩ ấy đã xóa bỏ cái nhờ nhờ xam xám của sự vật, làm rõ hơn ranh giới hai chiều của mọi thứ. Đồng thời, cũng vượt lên trên những đánh giá, khẳng định sự tồn tại một điều rằng chúng ta, chỉ có duy nhất một cách sống, một cách suy nghĩ. Không có chiều nào, mặt nào của cuộc sống là kém phẩm giá hơn, chỉ có duy nhất suy nghĩ là tồn tại. Bởi vì thế, tôi ghét những từ "nhưng" đảo nghịch hay từ "mặt khác" nhu nhược kia ghê gớm. Mọi thứ phải đơn giản hơn, cách này hoặc cách khác, không lửng lơ mà cũng không thay đổi dễ dàng, giống như những dòng sau của Márai Sándor vậy
[..] Thiếu tiền, mọi tình yêu sẽ trở nên buồn tẻ, tàn úa và nguội lạnh. Tiền không chỉ là biểu tượng của sự sở hữu, nó còn là nguyên liệu tự nhiên của tình yêu - và những người yêu nhau cảm thấy tất cả những điều đó không chỉ theo ý nghĩa hời hợt của từ này. Thiếu tiền thì không có năng lực thực sự, không có xúc cảm thực sự, không có đam mê và dâng hiến thực sự -  người đàn ông hay đàn bà cần phải đọc thấy tất cả những gì song hành cùng cuộc sống trần tục của họ, trong đó có cả tiền, và tiền không phải là điều thứ yếu nhất trong ngọn lửa luyện ngục của tình yêu. Tiền tệ có nhiều dạng: tiền mặt, là thứ rẻ mạt nhất, rồi đến tặng vật, tên tuổi, sự săn sóc, chia sẻ. Tình yêu lý tưởng là sự phi lý và giả dối xuẩn ngốc, cũng như không thể có loài sư tử không ăn thịt: mục đích của tình yêu không phải là làm sao cho nó trở nên lý tưởng. Tình yêu là một liên danh lợi ích hoang dã và điên rồ; sao chính đồng tiền lại thiếu vắng trong tình yêu? Người có yêu phải có trả. Kẻ nào không trả giá là chưa biết yêu đẹp, yêu đúng, nghĩa là chưa thực sự yêu [...]
Có phải những dòng trên luôn ở trong một thái cực cụ thể của suy nghĩ, của lạc quan và bi quan, của kì diệu và tầm thường. Tôi cũng không biết nữa.

No comments:

Post a Comment