30.9.12

Chiều chủ nhật (còn là ngày Trung thu của nhóc nữa)!

Xong một buổi đại hội liên đội trù bị ở trường. Ta có thể ngao ngán thở dài chuyện vặt vãnh và nhảm nhí, có thể tính toán việc mình sẽ phải làm, có thể âu lo vì còn bao nhiêu công chuyện khác đang chờ đợi. Chỉ bởi vì, ta được chọn- được chọn cho một chức nhiệm nào đó mà cả bản thân cũng thấy mơ hồ, dù cho đó là một thứ mà cả bao lâu nay người ta chưa hề thay đổi lấy một lần để phủi đi lớp bụi đang ăn dần ăn mòn.

Hiển nhiên, sau bao lâu không ngồi vào một căn phòng kín đáo và quy củ một cách trọn vẹn nào đó, tôi cảm thấy hứng thú hơn là bó buột. Chí ít, tôi cũng không ngáp vặt và để tâm đến những lời phán xét trên kia. Cứ cho như đây là một việc gì đó thật quan trọng và ghê ghớm đi vì rõ ràng, bao nhiêu ánh mắt, bấy nhiêu con người đều thốt lên rằng bản thân đang lệ thuộc vào một thứ mà không mấy ai coi trọng. Ngay chính tôi cũng thế, không hẳn là tôi bất cần với mọi thứ, tôi cũng trông đợi  và vào một điều không ai giống ai cả.

Có những kẻ muốn mình được chọn, muốn mình có tiếng nói (dù cho đó chỉ là thì thầm), có những kẻ muốn đến rồi đi vì đã quá vật vã với thời gian và nghĩa vụ, có những kẻ không muốn gì hơn hoặc coi bản thân là một phần tử đích thực, là người nổi bật thật thà nhất đang trôi chảy và không ai cản trở được sự đều đặn ấy. Và rồi thì ứng cử, và rồi thì chọn lựa và sắp xếp. Những người không được đề cử sẽ ra về. Sau đó là niềm vui, nỗi buồn, sự tự hào, sự nhẹ nhõm,...đủ cả. Để rồi thấp thỏm trong một phút quyết định trọng sự hơn như này.

Tôi là kẻ ở lại, dấn bước đến những chiếc ghế thoải mái hơn cạnh bàn lớn, nhìn đám người lục đục bước ra ngoài trời đang dần ngả màu u tối. Và rằng, sự chọn lọc và thay thế dường như không lúc nào ngớt, dù cho ở một chốn đơn giản như thế này. Dù muốn hay không, tôi cũng phải vẫy tay chào, hoặc nhìn vào nơi giờ đây không còn là chỗ ngồi của họ nữa. Người ta có thể cảm thấy mất mát và rồi thì đủ thứ. Sự trống trải, nhầm lẫn, bỏ sót, thờ ơ, sợ hãi khi phải đương đầu một mình thật nghiêm túc. Vì dù bằng hình thứ nào thì sự loại bỏ vẫn luôn diễn ra. Và biết đâu một ngày, dù trước đó có để ý hay không, ta cũng sẽ vô tình để mất đi ai đó trong một đám đông đang được chắt lọc để buột lại và bỏ xó.

Nhìn những ụ rơm sừng sững bên đường, cạnh đó là vài sợi rơm bé con loay hoay tìm nơi bay nhảy. Ai đó, hãy gom chúng lại đi và ném chúng vào đám lửa vì dù có loay hoay mấy chúng cũng chẳng thể nào tìm lại được cánh đồng xưa kia.

2 comments:

  1. Ngày Khuê làm liên đội trưởng hả :)

    ReplyDelete
    Replies
    1. Ố ô, chỉ là ngày Khuê làm cái gì mà chủ tịch chủ tịch gì gì đó thôi. Đến cái chức của mình cũng chả nhớ nữa!

      Delete