5.9.12

Lâu lâu người ta cũng nên nghỉ học!


Sáng nay người ta đến trường, người ta ăn sáng với bánh mì tí tẹo, rồi người ta xách cặp đi về.

Lâu lâu người ta cũng nên nghỉ học, để khỏi phải nghe giảng. Trường người ta chẳng biết có to tát lắm không. Hằng năm hắn lấy vào nghìn mống, điểm sàng sàng 16 đến 18. Nhưng giảng viên trường của hắn thì nổ cật lực. Người ta học năm ba ở một cái trường tí tẹo chả ai thèm quan tâm, nhưng thầy cô giáo của người ta suốt ngày dặn người ta: Havard to lắm. Ừ, dẫu Havard đầy nhân tài kiệt xuất, cái mạng người ta sáu, bảy chục năm có được lê lết tới đó hay không. Giảng viên người ta thấp lùn, thấp lùn đến nỗi chẳng bao giờ dám bước khỏi bục, thế mà toàn nói những điều khổng lồ và vĩ đại. Lại nữa, người ta chẳng muốn nghe tấu hài, người ta muốn được học. Ôi dẫu cái ước mơ đó thực tế đến bao nhiêu, người ta vẫn không thể thực hiện được. Nghe giảng, người ta chỉ muốn lôi quách Kindle ra đọc, nhưng cũng không đọc được, giữa những tiếng cười. Người ta mơ đến một ngày mình đi dạy, há sẽ tệ hơn thế?

Lâu lâu người ta cũng nên nghỉ học, để khỏi phải gặp bạn. Những đứa bạn sau hai năm học, dần cũ kĩ đi nhưng sáo mòn thì chưa hết. Người ta muốn ôm ai đó mà không được, nên người ta về nhà, tự ôm bản thân mình. Người ta sợ những cái cười nửa vời, những cái nhìn khó hiểu, những thứ chẳng rõ ràng, bạn bè người ta hay nhỉ.

Lâu lâu người ta cũng nên nghỉ học, để cảm thấy tự do. Người ta bắt xe về nhà, cái rụp. Người ta thấy sướng vô cùng. Hê, nghe giảng quái gì, đi học quái gì, bằng cấp quái gì, bỏ hết và về nhà, lên thư viện và mượn ngay một cuốn sách mà người ta thích. Người ta gọi đó là đi du lịch.

Lâu lâu người ta cũng nên nghĩ học, để được đi xe buýt với vô số chỗ ngồi trống, một cách thoải mái.

Lâu lâu người ta cũng nên nghỉ học, để đi ngược lại với dòng đời, để được nhìn kẹt xe đối chiều, để khỏi chen chúc dù vẫn phải hít bụi.

Lâu lâu người ta cũng nên nghỉ học.

Vì lười.
........................................
Hai cuốn sách người ta nói đến trong mấy dòng trên là hai cuốn sau (dạo này người ta thích đọc những cái dạng này)
  1. Tâm lý học đám đông (Gustave Le Bon - Nguyễn Xuân Khánh dịch)
  2. Trí tuệ đám đông (James Surowiecki - Nguyễn Thị Yến dịch)

3 comments:

  1. Nghỉ riết ghiền thì khổ cho ba má

    ReplyDelete
    Replies
    1. Nghỉ một bữa trời yên biển lặng. Có học cũng nhiêu đó :)). Với cả "lâu lâu" mới nghỉ chứ :))

      Delete
  2. Tao phục mày quá. Những cái mày thấy tao cũng thấy như mày, nhưng tao không nghỉ được như mày.

    ReplyDelete