14.10.12

Chuyện chân thật

Kiểu như sự chân thật trong phim ảnh là một chuyện rất khó.

Kiểu như chàng và nàng gặp nhau. Rồi chàng để ý đến nàng và muốn hẹn hò. Chàng nhảy bật lên cầm tay nàng, nhìn sâu vào mắt nàng, mái đầu lãng tử của chàng uốn lượn theo gió. Chàng thốt lên rành rọt: Anh muốn hẹn hò với em, anh yêu em.

Có mà đùa. Nàng sẽ tát cho vỡ mặt chứ ở đó mà cầm tay, ở đó mà sàm sỡ. Ngay lần gặp đầu tiên mà nói thế, bạn sẽ bị cho là quá dễ dãi. Dễ dãi yêu thì sẽ dễ dãi bỏ. Mà dễ dãi vốn không đi kèm với lâu dài. Vì thế con gái sợ là phải.

Theo một bậc từng trải tình trường mà tôi có dịp gặp. Hắn nói phải trải qua nhiều bước ghê lắm. Hắn có đủ điều kiện hơn tôi mà vẫn cứ phải qua nhiều bước thì chả biết đâu mà lần. Bạn phải gây sự chú ý này, (vờ) quan tâm này, (giả bộ) đồng cảm này, tạo cho nàng có thói quen bạn là người bên cạnh, "luôn luôn lắng nghe, luôn luôn thấu hiểu". Sau một quãng thời gian như thế, bạn mới được thốt ra mấy câu nhạy cảm trên. Như thế gọi là chiến lược, là có bài có bản. Chả phải đương không mà có câu: Tình trường là chiến trường, là vậy.

Nhưng chân thật thì là thế này. Trong toàn bộ quá trình vạn dặm đó, lúc nào trong đầu bạn cũng nghĩ tới mấy câu thần chú mà sau biết bao gian khổ nó sẽ phải thốt ra. Nhưng khổ nỗi nếu thốt ra bây giờ, nó lại hóa không chân thật. Nó sẽ nghiễm nhiên nhuốm màu giả tạo, trêu hoa ghẹo nguyệt, thành ra lời ong tiếng bướm. Vậy kết luận: Sự chân thật nếu thốt ra quá nhanh, sẽ bị biến thành không chân thật. Còn cái gì u u mờ mờ, nếu giữ đủ lâu, thì hóa ra thật ráo. Ngụy biện nhỉ :)

Nhưng khi quay trở lại mấy chàng trai trên màn ảnh, tôi buộc phải thừa nhận là họ giỏi. Họ chân thật cái rụp mà phía bên kia cũng chẳng có phản ứng gì thái quá, nhiều lúc còn ưng bụng nữa chứ lị. Nhưng sau đó tôi nghiệm ra một điều: Họ làm được thế vì họ có nhiều thứ quá, vật chất, vẻ đẹp ngoại hình, địa vị xã hội, nếu không có cả thì cũng có một thứ. Mấy thứ này đều là giả dối - theo định nghĩa của tình yêu chân chính phổ biến và bất biến - nhưng giúp sự chân thật có khả năng tồn tại. Ít ra cũng là sự chân thật "cái rụp".

Và tôi kết luận một điều, không biết là bi quan hay lạc quan rằng: Muốn chân thật mà không bị nghi là giả dối, trước tiên bạn phải mạnh, thật mạnh. Sự chân thật không dành cho kẻ yếu mà muốn đi thẳng.

2 comments:

  1. Chưa có ny có khác, viết ngây thơ phết :-"

    ReplyDelete
    Replies
    1. Chắc thế anh à :). Thơ ngây cộng với hằn học tí ti :)

      Delete