23.11.12

Linh ta linh tinh 8


Hãy xem Nietzsche nói gì về thiện ác:
Thiện là gì? Mọi cái nâng cao cảm xúc quyền lực trong con người, ý chí quyền lực, quyền tự thân.Ác là gì? Mọi cái sinh ra từ sự nhu nhược.
Hạnh phúc là gì? Cảm giác quyền lực đang tăng trưởng và cảm giác trở lực được khắc phục. 
Không phải sự thỏa mãn mà cần thêm quyền lực, không phải hòa bình mà chiến tranh, không phải đức tính mà hiệu quả (đức tính trong văn nghệ Phục hưng, virtù, là đức tính phi luân lí hóa) 
Kẻ nhu nhược và kẻ vấp ngã sẽ tiêu vong: đây là nguyên tắc đầu tiên về lòng bác ái của chúng ta. Và thậm chí nên trợ lực cho được tiêu vong. 
Có gì tai hại hơn bất kì thói sa đọa nào? Lòng thương xót chủ động đối với mọi kẻ vấp ngã và nhu nhược: Ki-tô giáo.
Phải chi dòng nào của Nietzche cũng tương đối hiểu được như những dòng trên. Nhưng nếu ngon ăn thế thì còn nói làm gì, còn có chỗ nào cho mấy đoạn sau của đại ca T. Nói riêng về chuyện đọc thì đọc Nietzsche tạo cảm giác sợ hãi. Bản thân đã tràn đầy khiếm khuyết, đọc sách của ông thì chỉ muốn xách dép nhảy xuống cầu Sài Gòn cho rồi. May mà không hiểu hết đấy, hiểu hết chắc đi tự tử thật chứ chẳng chơi, coi như là thanh lọc thế giới cho những "siêu nhân". Tuy nhiên, cũng phải xong bữa nhậu chủ nhật này đã, rồi muốn ra sao thì ra ^^.
.........

Khổ thân cháu bé học đại học rồi (dù là có "học đại" chăng nữa) còn phải lăn lộn làm mở bài, thân bài, kết luận. Đề ra: viết một cái dẫn dắt cò con cho phần thuyết trình về giao tiếp bằng mắt.
Tôi ấy à, tôi sẽ kể các bạn nghe một câu chuyện về bản thân tôi. Chuyện nó thế này:
Ngày ấy tôi yêu một cô bạn cùng lớp. Cô ấy không đẹp. Học thì kém hơn tôi. Trong lớp thì ít nói năng, ai hỏi thì trả lời, không thì im bặt, cứ như là một củ hành xanh biết đi vậy. Thế mà tôi yêu cô ấy, yêu điên dại, đến nỗi mà má tôi dọa học hành mà sa sút thì bà đuổi tôi ra khỏi nhà chứ chẳng chơi. Rồi trầy trật lắm tôi mới lên được đại học, chí ít thì tôi cũng không bị đuổi ra khỏi nhà, nhưng tôi cũng không còn gặp cô ấy. Ba năm rồi tôi không hiểu mình yêu cô ấy điểm gì (dù bây giờ đã hết yêu rồi, nhưng vị ngọt mơn man có phần khó chịu ấy của tình yêu thì vẫn còn). Cho đến ngày tôi bắt gặp một đứa con gái bán vé số cố ngước mắt lên vòm cây trong công viên như để tìm một tiếng chim hót, ánh mắt rất chăm chút. Thì tôi đã hiểu một phần câu chuyện.  
Tôi yêu cô ấy vì một ánh mắt nhìn thằng. Không, không phải là một cặp mắt đen huyền mơ mộng gì đó, cũng không phải một bờ mi cong lả lướt lãng mạn. Đó là một cặp mắt nhìn thẳng, không sợ hãi, quyết liệt và có phần hoang dại. Một đôi mắt có thể thôi miên mọi trái tim nông nổi của những gã trai đang tập tọng yêu đương.  
Phòng khi các bạn chẳng hiểu, hoặc chẳng quan tâm đến tôi đang nói cái thứ gì. Tôi nhắc thêm: Tôi muốn nói về đôi mắt. Dĩ nhiên là đôi mắt người. Và của một cô nàng cá tính,  xinh đẹp thì lại càng tốt, tôi cũng không nỡ chối từ.  
Cũng thật khổ thân thằng bé, lâu rồi nó không được viết cái gì lãng mạn. :D
.........
Hình trên: Trích dẫn trên của Nietzsche là từ cuốn sách này.

No comments:

Post a Comment