22.12.12

Thế nào là một câu chuyện hay ?

Thế nào là một câu chuyện hay? Đó là điều mà tôi băn khoăn. Vì cuộc đời thì ngắn, chúng ta không thể cứ đọc hết ngần ấy thứ mà không chọn lọc. Nhưng những người đọc như tôi, chả biết gì nhiều đến các giá trị văn học cũng như thẩm mĩ nói chung thì phải dựa vào đâu. Tất nhiên, loại trừ đi chuyện tôi hay đọc blog của các đàn anh để định hướng việc đọc, nếu phải một mình thì biết lấy gì làm bằng, mà đánh giá một câu chuyện là hay, hay dở.

Hồi còn học phổ thông, khi phải phân tích điều gì đó lạ mà không có điều kiện tra cứu ngay lập tức, thầy giáo dạy văn của tôi thường bảo học sinh dựa vào ba chữ: Chân -  Thiện - Mỹ. Nghĩa là cứ thế mà "phang", đằng nào thì cũng có điểm. Nhưng đó là thời phổ thông, còn giờ, tôi thấy đôi lúc khó mà phân biệt cho rõ theo chuẩn đó. Ví dụ như cuốn Cuộc đời của Pi mà gần đây gây sóng gió trên màn ảnh, tôi không biết nó "chân" ở chỗ nào. Tôi chưa đọc câu chuyện kể về Pi, nhưng chuyện phải lênh đênh trên biển với một con hổ Bengal tổ bố hay với cả một vườn thú di động chắc phải hạn hữu lắm. Tất nhiên hạn hữu thì cũng có thể xảy ra, nhưng như vậy cũng giảm độ thật của câu chuyện đi rất nhiều rồi. Thật là phải như Hãy chăm sóc mẹ, lạc mất mẹ trong một thành phố rộng lớn là chuyện xảy ra như cơm bữa, ít nhất là tại Sài Gòn này.

Tôi rất thích Haruki Murakami, những câu chuyện trong Kafka bên bờ biển làm tôi say mê. Nhưng những chuyện đó tất nhiên là không thật, không thật khủng khiếp. Nhưng thích thì tôi vẫn thích. Vậy nên tôi cười tôi một mẻ thật bự (hoặc cười ai đó) khi nhận xét mấy thứ chuyện kể bây giờ dành cho các bạn trẻ là không thật. Và vì không thật nên không đáng được đọc, mấy thứ đó chỉ ru ngủ, tô màu hồng cuộc đời, chả ích lợi gì, đại loại vậy. Thế nên tôi kết luận, thật hay không thật đôi khi chả quan trọng mấy. Cái chính là Haruki đẩy câu chuyện của mình đi quá xa sự thật rồi, nên ông không sợ mình là kẻ ba xạo chuyên đi lừa người khác. Còn nhiều tác giả bây giờ thì lờ cái ranh giới ấy đi và khiến độc giả nhập nhằng. Những câu chuyện không rõ thực hư thì mới nguy hiểm. Giống như chuyện cổ tích vậy, vì ai cũng biết chúng là giả nên ai cũng đọc, đọc từ nhỏ, lớn thì ít đọc bớt và chờ "đủ già" để đọc lại. Ai cũng biết giả nhưng ai cũng muốn tin, thật là như thế chăng ?

Đó là tôi mới chỉ tự vấn bản thân về chuyện "thật" thôi đấy, nếu mà cà kê dê ngỗng đến chuyện "hiền" với "đẹp" thì chắc tới sáng. Thế nên nghĩ tốt nhất tôi nên đi ngủ :)

Tất nhiên là sau khi post hình cái bạn Nhím này :)


6 comments:

  1. Replies
    1. Lại sai chính tả, mai em mua ngay một cuốn từ điển mới được :((

      Delete
  2. Bữa tao mới xem Life of Pi 3D. Giờ thì đang đọc truyện :">

    ReplyDelete
  3. túm lại,
    thế nào là câu chuyện hay,

    ReplyDelete
    Replies
    1. Túm lại là mình cũng chả biết :">

      Delete