30.9.12

Chiều chủ nhật (còn là ngày Trung thu của nhóc nữa)!

Xong một buổi đại hội liên đội trù bị ở trường. Ta có thể ngao ngán thở dài chuyện vặt vãnh và nhảm nhí, có thể tính toán việc mình sẽ phải làm, có thể âu lo vì còn bao nhiêu công chuyện khác đang chờ đợi. Chỉ bởi vì, ta được chọn- được chọn cho một chức nhiệm nào đó mà cả bản thân cũng thấy mơ hồ, dù cho đó là một thứ mà cả bao lâu nay người ta chưa hề thay đổi lấy một lần để phủi đi lớp bụi đang ăn dần ăn mòn.

Hiển nhiên, sau bao lâu không ngồi vào một căn phòng kín đáo và quy củ một cách trọn vẹn nào đó, tôi cảm thấy hứng thú hơn là bó buột. Chí ít, tôi cũng không ngáp vặt và để tâm đến những lời phán xét trên kia. Cứ cho như đây là một việc gì đó thật quan trọng và ghê ghớm đi vì rõ ràng, bao nhiêu ánh mắt, bấy nhiêu con người đều thốt lên rằng bản thân đang lệ thuộc vào một thứ mà không mấy ai coi trọng. Ngay chính tôi cũng thế, không hẳn là tôi bất cần với mọi thứ, tôi cũng trông đợi  và vào một điều không ai giống ai cả.

Có những kẻ muốn mình được chọn, muốn mình có tiếng nói (dù cho đó chỉ là thì thầm), có những kẻ muốn đến rồi đi vì đã quá vật vã với thời gian và nghĩa vụ, có những kẻ không muốn gì hơn hoặc coi bản thân là một phần tử đích thực, là người nổi bật thật thà nhất đang trôi chảy và không ai cản trở được sự đều đặn ấy. Và rồi thì ứng cử, và rồi thì chọn lựa và sắp xếp. Những người không được đề cử sẽ ra về. Sau đó là niềm vui, nỗi buồn, sự tự hào, sự nhẹ nhõm,...đủ cả. Để rồi thấp thỏm trong một phút quyết định trọng sự hơn như này.

Tôi là kẻ ở lại, dấn bước đến những chiếc ghế thoải mái hơn cạnh bàn lớn, nhìn đám người lục đục bước ra ngoài trời đang dần ngả màu u tối. Và rằng, sự chọn lọc và thay thế dường như không lúc nào ngớt, dù cho ở một chốn đơn giản như thế này. Dù muốn hay không, tôi cũng phải vẫy tay chào, hoặc nhìn vào nơi giờ đây không còn là chỗ ngồi của họ nữa. Người ta có thể cảm thấy mất mát và rồi thì đủ thứ. Sự trống trải, nhầm lẫn, bỏ sót, thờ ơ, sợ hãi khi phải đương đầu một mình thật nghiêm túc. Vì dù bằng hình thứ nào thì sự loại bỏ vẫn luôn diễn ra. Và biết đâu một ngày, dù trước đó có để ý hay không, ta cũng sẽ vô tình để mất đi ai đó trong một đám đông đang được chắt lọc để buột lại và bỏ xó.

Nhìn những ụ rơm sừng sững bên đường, cạnh đó là vài sợi rơm bé con loay hoay tìm nơi bay nhảy. Ai đó, hãy gom chúng lại đi và ném chúng vào đám lửa vì dù có loay hoay mấy chúng cũng chẳng thể nào tìm lại được cánh đồng xưa kia.
Tôi ngồi nhẩm lại những thứ mùi gây ấn tượng với mình, từ trước tới nay.

Mùi của một chú chó trời mưa làm ướt lông.

Mùi phấn Johnson Baby quen thuộc của cô bạn ngồi bàn kế bên.

Mùi nhang của nhà mình mỗi dịp tết.

Mùi một con gà đã cắt tiết đang bị vặt lông.

Mùi của những cơn mưa khởi đầu trong mấy ngày liền nắng gắt.

Mùi nước cống trong Sài Gòn.

Mùi kem nhãn.

Mùi sau một ngày tuyệt vọng nằm cuốn trong chăn. Không tắm.

Mùi của phòng hồi sức cấp cứu, nhắc con người ta nhớ đến cái chết.

Mùi khói thuốc từ miệng con gái.

Mùi đĩa cơm chay thập cẩm nhiều món với một món có mùi đặc biệt. Không biết món gì.

Mùi mồ hôi lúc trễ xe buýt phải đuổi theo hụt hơi.

Mùi của nỗi thất vọng lúc ai đó không để ý đến mình.

Mùi của bầu không khí ẩm lạnh sau mưa.

Mùi không mùi của phòng trọ. Ở đã gần 2 năm, một mình.

Mùi quần áo khô trong nắng gắt.

Mùi cỏ trong công viên.

Mùi một nhà vệ sinh sạch sẽ hiếm hoi ở những nơi công cộng.

Mùi khói xe. Ngày nào cũng gặp.

Mùi của bọn đạo đức giả. Giọng nhão nhoét, chán mớ đời và trơn tuột như dầu.

Mùi của đứa em gái mới sinh.

Mùi sách cũ, ẩm mốc và đặc biệt.

Mùi của gió thổi qua rặng keo lai. Trường tiểu học cạnh nhà.

Mùi của đồng lúa. Xanh. Gần chín. Cánh đồng trơ gốc rạ cũng có mùi.

Mùi của rơm rạ, của khói đốt đồng.

Mùi cỏ đang bị nghiền trong hàm răng của một con bò.

Mùi một đàn bò.

Mùi con gái. Kích thích.

Mùi bùn.

Còn nhiều thứ mùi khác. Nhưng kể tới đó tôi nhận ra một điều. Những mùi của xưa cũ mà tôi nhớ nhiều hơn những thứ mùi bây giờ tôi đang trải qua. Những thứ mùi khác giới luôn hấp dẫn. Mùi của thành phố không ấn tượng mấy. Chắc vì tôi sinh ra ở nông thôn. Mùi sách cũ luôn chiếm trong tôi một thứ gì đó đặc biệt. Và thứ mùi tôi hay trải qua nhất. Nó không mùi, gặm nhấm. Và đơn độc. Có thể là mùi của một căn phòng.

28.9.12

Khoa cấp cứu hồi sức của bệnh viện Thủ Đức nằm ngay cạnh khoa phụ sản. Không biết mỗi khi một đứa trẻ bên khoa này ra đời, thì bên khoa kia có ai ra đi không. Cứ nghĩ tới điều đó, tôi như thấy một vòng tròn thu nhỏ của sinh tử bất tận vậy.

Đứng trước cái chết, mọi hận thù đều vô nghĩa. Lạ thay, những yêu thương cũng tan biến nốt khi người ta không còn tồn tại. Cái hay là những thứ khiến ta đau khổ lẫn hạnh phúc đều trở nên nhỏ bé. Tôi nghĩ, ở một mặt nào đó, như thế thật tuyệt vời. Ý tôi là, chết không hẳn là một điều gì đó quá vô vọng, thế nên sống cũng không phải hoàn toàn hứng khởi. Khi người ta hiểu ra được điều đó, hắn chỉ muốn co cụm lại, để không ai trông thấy hắn. Hắn còn không đủ sức để tuyệt vọng.

Cậu có một cái cân. Tớ có một cái cân. A có một cái, B cũng có. Tất cả chúng ta đều có một cái. Cân mỗi người mỗi khác, xấu tốt đủ kiểu. Có cái dùng để cân vàng cân bạc. Có cái, đơn giản hơn, cân cá cân thịt. Một số cân luôn cân đúng, một số lại cân đểu. Không có hai cái cân giống nhau, nhưng ai cũng phải tự đong đếm bằng cân của mình, mọi thứ, giống như là một phiên chợ. Chợ đời.
Khi ai đó cân tôi, dù chính xác tới đâu, tôi cũng đau đến nao lòng. Có khi nào bởi vì tôi nhẹ quá?

Mình càng ngày càng hiểu rõ một số chuyện. Chuyện cân đong kiểu như trên là ví dụ. Lạy trời, hẳn là mình không lạc quan nổi. Còn lý do là do yếu quả. Chỉ có kẻ yếu mới bi quan, yếu theo một nghĩa nào đó. Thế nên kẻ yếu thường thụt lui, mà đã thụt lui thì chỉ toàn thấy sau đít, thấy những thứ chẳng đẹp gì mấy. Lại lui, lui cho đến khi không thấy gì trước mặt thì lại mất hút người khác. Thế giới không lúc nào đi xuống, lại theo một nghĩa nào đấy. Vậy nên người ta mới đấu tranh, đấu tranh để không đi theo đít, để khỏi bị mất hút sau làn khói mù mịt của những kẻ đi trước. Những anh hùng chắc thường sinh ra theo cách đó. Hiểu vậy, mình có thể lạc quan vì đã là một nửa anh hùng rồi :). Rất chi là AQ chủ nghĩa!

Khi người ta chê bai, dè bỉu cái xấu. Nghĩa là người ta còn tin vào những điều tốt đẹp dù nó có tồn tại hay không, mà thường là tồn tại. Thế nên, cuộc sống mà còn chê bai, chửi bới kẻ khác được, là còn nên biết mừng. Đến một lúc, ta không bấu víu được vào điều gì, khi đó mới gọi là đau.

22h45, còn 1h15 phút nữa là nửa đêm, thêm hơn 0s nữa sẽ sang ngày mới.

25.9.12

Đọc là một chuyện vừa khó vừa dễ. Khó ở chỗ nhiều khi không biết để làm gì. Còn dễ là chẳng cần quan tâm mấy đến chuyện đó, thích thì đọc thôi. Người ta thường nói nhiều đến lợi ích của việc đọc. Song tin theo nó cũng chỉ xoay quanh những người hay đọc, còn ai không thích đọc, họ chả buồn ngó mấy cái lợi ích ấy làm gì.

Trong Người không quê hương (Kurt Vonnegut) có một quan niệm rất hay về chuyện vĩ đại của tác phẩm: "Nhưng có một lý do khiến Hamlet là một kiệt tác: đó là Shakespeare cho chúng ta biết sự thật, mà người ta rất ít khi cho chúng ta biết sự thật trong khoảng thăng trầm ở đây [chỉ tấm bảng đen]. Sự thật là, chúng ta biết rất ít về cuộc đời, chúng ta không biết rõ chuyện nào là may và chuyện nào là rủi"

Người ta đọc để tìm chỗ dựa. Nếu chỗ dựa đó không còn, việc đọc trở nên khó khăn và mất phương hướng. Khi mọi thứ càng thật, nó càng dễ dẫn đến sự mất phương hướng. Và khi đó việc đọc cũng gần khó khăn như sống một cuộc đời khác vậy. Tất nhiên, chúng ta không biết rõ chuyện nào là may và chuyện nào là rủi, nhưng chúng ta cũng không mấy biết rõ chuyện nào là xấu hay tốt. Băn khoăn nhiều khi cần thiết hơn cả sự phân định rạch ròi. Như Socrates từng nói: "Tôi không dạy ai được điều gì, tôi chỉ khơi gợi họ", một cuốn sách mà rạch ròi phải trái đều rõ ràng, đôi khi là một quyển sách không thực.

Đó là một lý do nữa khiến đọc vừa khó lại vừa dễ. Đó cũng là lý do tôi không mấy ca ngợi Suối nguồn.

23.9.12

Ngày chủ nhật vui vẻ (hay Linh ta linh tinh 7)

  • "Con chị học nhiều quá". "Không có đâu em, nhỏ nhà chị có học đàn, tiếng Anh, toán, vẽ, bóng bàn; bốn năm môn chứ mấy, mà toán với tiếng Anh là bắt buộc rồi". "Hèn chi giỏi gấp mấy lần con em" *tỏ vẻ ngưỡng mộ lẫn chút ghen tị* (Trích đoạn đối thoại nghe được ở Nhã Nam thư quán sáng nay)
  • Trong Nước non Bình Định, Quách Tấn viết: "Nhà Tây Sơn cử binh đánh nhà Nguyễn năm Tân Mão (1771). Trước khi cử sự, binh đóng ở hòn Ông Nhạc đều dồn qua hòn Ông Bình. Rồi đại binh kéo đến An Khê làm lễ tế cờ khởi nghĩa.
    Lễ tế cờ cử hành gần nơi cây Cầy và cây Ké. Cho nên tục có câu "Cây Ké phất cờ, cây Cầy khí cổ"
    Phía dưới có chú thích "Cây Cầy hiện còn. Cây Ké bị Chánh Quyền địa phương thời Ngô Đình Diệm đốn lấy gỗ cất trụ sở. Ở các nước văn minh, Đông cũng như Tây, các di tích lịch sử đều được bảo tồn, coi là quốc bảo. Nếu hai cây lịch sử đèo An Khê được sanh ở một nước văn minh thì chắc được vun quến chăm coi, trừ sức tàn phá của thời gian, búa rìu không bao giờ nỡ phạm đến [...]"
    Quách Tấn viết mấy dòng này vào những năm 1965. Đến nay, ngẫm ra nước ta cũng chưa được là "nước văn minh". Gần nửa thế kỉ chứ không ít. Là vì còn những chuyện như vụ cổ vật này tại Quảng Ngãi mới gần đây. Mình vốn không mấy quan tâm tới những vấn đề "nóng" của giới báo chí. Nhưng nghĩ tới cảnh tượng hàng trăm năm lịch sử bị xâu xé rồi vỡ nát trong tay những người không chút hiểu biết gì, thì không khỏi nóng ruột (dẫu đó là văn hóa Tàu đi nữa, nhưng ai dám nói không liên quan gì tới ta). Tại sao dư luận có thể phẫn nộ trước Ngọc Trinh lộ hàng, trước The Voice nhọ mặt, trước cầu thủ phê thuốc, mà không phẫn nộ khi hàng trăm năm lịch sử bị chà đạp, giày xéo chỉ vì tiền !?
  • Hình đầu bài là chân dung công trình vĩ đại của GS. Ngô Bảo Châu. Nhờ quyển bự và dày này mà quyển nhỏ và mỏng kia mới bán được đấy nhé ^^
.........
  • [viết tiếp] Tối đi chơi, một buổi tối hiếm hoi mình ra khỏi nhà sau hai năm ở Sài Gòn. Bạn uống ba lon rồi quay ra bảo mình rằng bạn buồn tè. Mình nhìn quanh quẩn công viên, không có lấy một cái thùng rác, không có lấy một cái nhà vệ sinh. Chặc lưỡi mình bảo: Thế giới này rộng đến thế, sao đến một chỗ để đi tè cũng tìm không ra he. Rồi mình chở bạn về. Xét ra, cái việc điên rồ là đứng trên cầu Sài Gòn mà tè xuống sông vẫn chưa thực hiện được. Bạn chưa tới mức thế đâu, bạn vẫn còn bé bỏng lắm. Bạn dỗi ư? Không, đến năm ba mươi tuổi, bạn sẽ tiếc là mình hết bé bỏng rồi. Có khi bạn cũng tiếc vẻ ngoài tròn trịa bây giờ của mình, tức là năm hai mươi này, mọi thứ đều đẹp, ngay cả những chuyện buồn rầu và chán nản.

22.9.12

Linh ta linh 6

  • Cuốn sách Sự thật về quảng cáo (Trương Tiếp Trương - Thái Quân) có thể là lựa chọn đọc tiếp theo của mình. Lúc đầu mình cứ ngỡ Trương Tiếp Trương là một chàng lãng tử hào hoa nào đó, hoặc ngược lại, xuề xòa bụi bặm đúng dân nghệ sĩ. Nhưng anh giản dị hơn mình tưởng nhiều. Trương Tiếp Trương, ngoài là một copywriter huyền thoại còn là một nhà văn, một dịch giả. Anh chính là người dịch cuốn Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ (Nguyễn Ngọc Thuần) sang tiếng Anh. Anh đích thực là một người làm quảng cáo mà mình luôn khâm phục, người luôn biết nắm lấy chiều sâu của tâm hồn đúng kiểu nghệ sĩ để làm ra tiền, với một cái cười sắc lẻm nhưng đầy nhân văn. Tin vui là Sự thật về quảng cáo có trên thư viện KHTH với mã số lưu kho là VN 1774/2004,VN 1775/2004
  • Trông đợi rất nhiều vào cuốn Phương đông lướt ngoài cửa sổ (Paul Theroux) nhưng mình thực sự thất vọng. Paul Theroux có một cách viết khác hẳn so với Ryszard Kapuściński. Nếu như đọc Ryszard giống như một chuyến phiêu lưu, thì đọc Paul Theroux là một sự cầm tù trong những khung cửa sổ tàu, theo nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Paul Theroux viết du kí như một kẻ tách biệt hẳn với những con người ở đất nước ông đi qua. Một cuốn du ký của một nhà quí tộc chuyên đi toa hạng nhất ư, hẳn là mình không ăn được món đó, đọc hết 200 trang rồi ngừng thôi, bỏ cả phần viết về Việt Nam. Cũng hơi tiếc.
  • Bạn nói với mình rằng: "Tớ có chuyện khó nói lắm, nếu tớ nói ra, hứa là không giận nhé. Coi tớ như con trai nha...". Mình nghĩ "Bỏ bà, chẳng lẽ bạn là les. Sao số tôi khổ bỏ xừ, quen bạn nào bạn đó cũng là les, là làm sao, làm sao ?!". Rồi bạn cũng gõ bàn phím rằng "Cậu có vấn đề về mùi cơ thể". Rồi bạn tư vấn cho mình vụ lăn khử mùi. Nói thật là mình mừng bỏ xừ, vì cậu không les :)), và cười mỉm mỉm vì lần đầu có con gái nói với mình chuyện đó. Hôm nay mình đi mua Nivea (Mùi bạn bảo là bạn thích), phải qua hai cái siêu thị, và hơi ngượng tẹo khi hỏi chị bán hàng vì chả biết chỗ nào.
  • Thằng bạn tạm gọi là thân đã làm lên tới lớp phó. Khổ, mày từ nay sẽ không thể chửi thoải mái nữa rồi. Tiếc cho mày nhưng cản không được. Thôi vậy, vì gia đình và tổ ấm, cố lên nha :D
  • Mình đã bao xong mấy quyển sách tặng đợt bên Readingcafe, lần này bao nguyên xi, không gỡ bìa bao ra làm đôi nên trông đẹp và cứng cáp hẳn.
  • Và cuối cùng, sáng mai, chủ nhật, mình sẽ dành trọng buổi sáng cho Nước non Bình Định của Quách Tấn.

18.9.12


Anh chẳng có tham vọng gì
Ngoài những dòng sông đang chảy
Bờ kia con cá nhảy
Bồn chồn đớp mây bay
Anh chẳng có thứ gì hay
Chỉ duy nhất một tâm hồn bồng bột
Yêu em và ích kỉ
Chỉ muốn chúng ta tồn tại
Trong chiều nào khác của không gian
Anh cũng chẳng tham lam
Bạn anh cười, hắn làm quan
Nhưng anh thì khẽ khóc, mất hắn rồi, sắp thôi
Anh, một miếng thịt ôi
Của thời đại toàn là đống rác
Khi nào cuộc sống khác
Hai chúng mình có sớm chia ly
Cuộc sống thì
Yên ả hơn chăng ?
Em khẽ nói yêu anh
Nhưng tiến lên chỉ làm anh đau khổ
Dù Nietzsche có nói
Con người là cái gì đó cần phải vượt qua!
Nhưng ông cũng đã chết trong im lặng
Trong cô đơn, sầu thảm và những chứng điên rồ

Trong khi đó ở Việt Nam, 12h trưa, ngã sáu Phù Đổng.

Lại nói tới chuyện đi xe buýt. Hôm rồi, bịt khẩu trang rồi nhảy lên xe như mọi khi. Mình bị một anh tiếp viên bắt tháo khẩu trang và chìa thẻ sinh viên ra. Phàm ở đời, mình không chấp những hành vi trái mắt mình của người khác. Nhưng mình rất bực khi người khác nghĩ mình dối trá hay tồi tê vì bất cứ lý do gì. Một cái vé xe buýt không đáng tiền đến mức ta nghi ngờ lẫn nhau. Phải vậy không nhỉ?

17.9.12

Nỗi nhớ trèo non cao
Nỗi nhớ lao vực thẳm
Nỗi nhớ nào xanh thẫm
Ve vuốt vòm lá non

Nỗi nhớ nào con con
Tròn xoe mềm ẩm ướt
Như mắt ai nhung mượt
Liếc khẽ buồn vu vơ

Nỗi nhớ ai đang mơ
Giậm chân nền đất ẩm
Trái tim tìm hờn giận
Trống trải tìm đơn côi

Nỗi nhớ buồn có đôi
Bồi hồi tim thổn thức
Ai đêm khuya buồn bực
Nhấc gót hồng sang đông...

16.9.12


Đọc sách, vốn sẵn đó là thứ cô đơn. Nhưng được gặp gỡ, nói chuyện và chia sẻ với những người xa lạ về một điều gì đó tương tự như sách thì rất đáng trân trọng. Vì rằng, ta cũng là con người, chẳng ai muốn mãi mãi cô đơn, dù nó có đẹp đi chăng nữa.

Tối nay mưa nhiều lắm đó, ngập ngụa và ta nghêu ngao hát.

13.9.12

Anh có là người yêu mãi em không
Để sớm mai không còn là giấc mộng
Để bất giác mỉm cười, em tan vỡ
Để lòng buồn một thoáng mênh mông

Anh có là người yêu mãi em không
Để lá rơi nhưng thời gian ngừng lại
Và tình yêu nhuốm màu lên vụng dại
Em bồi hồi gom ký ức mênh mang

Anh có yêu em, hỡi kẻ lang thang?
Dù rằng em ngốc hơn anh, có thể
Dù mỗi lần đứng bên anh, mặc kệ
Em vẫn là cô bé của xưa kia

Anh ơi anh, đừng để đến cách chia
Mới một lần ôm em trong tiếc nuối
Nhưng khi đó cánh tay này lần cuối
Khẽ đưa ra nhưng chẳng dám mong chờ

Anh có yêu em, bởi những giấc mơ
Em vụng dại vẽ lên trong ký ức
Hay trái tim anh, không lúc nào chẳng thức
Đếm thời gian, đếm cả những mối tình

Cho đến khi giây phút ấy lặng thinh
Em tự hỏi không biết mình có thể
Mãi bên anh, đến lúc nào, bất kể
Khẽ chạm đôi môi gỡ lấy những chai sần

Anh có là người yêu mãi em không
Dù tuổi trẻ chẳng một lần quay lại
Dù em đây chẳng là gì, hiện tại
Một giấc mơ đã ngỡ quá xa rồi

Anh có là người yêu mãi em không?
(Tặng D, để một mai trò chơi này kết thúc)

12.9.12

Cầu vồng

Đợi đi em chờ khi tới cầu vồng
Đừng bước vội ôi mái đầu ngờ nghệch
Đợi đi em, tóc dài đôi mắt xếch
Bỏ đi rồi khách lạ đứng chờ không

Ta bước về tim mỏi mắt ngóng trông
Đôi vai nhỏ khum tròn ôm khờ dại
Em đi rồi biết ngày nào trở lại
Mưa cứ chờ, sao chóng tạnh mưa ơi

Khách lạ khóc than,ai đó bỏ đi rồi
Mưa vừa hết và lòng kia cũng vắng
Cô gái nhỏ nghiêng mình trong yên lặng
Ngước mắt lên khách lạ thấy cầu vồng

(Tặng Thanh Thư, cho những ngày mưa  Sài Gòn, và ráng đợi cho tới cầu vồng nhé^^)

11.9.12

Đọc Quê hương tôi

Viết tùy bút về văn hóa, đất nước, con người Việt không phải là chuyện hiếm. Như thời trước có Thạch Lam với Hà Nội băm sáu phố phường, Vũ Bằng với Món ngon Hà Nội, Món lạ miền Nam, Thương nhớ mười hai. Riêng Bình Định quê tôi thì có Nước non Bình Định của Quách Tấn cũng khá nổi tiếng. Nhưng cho dù nhiều bao nhiêu, tập tùy bút Quê hương tôi của Tràng Thiên vẫn có một sắc thái rất riêng, giản dị và không chút pha tạp.

Tràng Thiên là một cây bút rất thú vị. Giọng văn của ông vừa cầu kì, tỉ mỉ trong việc miêu tả giống Nguyễn Tuân, lại vừa có sắc thái lãng tử phóng khoáng như Vũ Bằng trong việc ăn chơi thưởng ngoạn. Nhưng dường như ông không nghiên về thái cực nào. Đọc Quê hương tôi, không chỉ là vui chơi phóng túng, cũng không hẳn gò bó trong tiểu tiết lễ nghi, cái hay của Tràng Thiên là luôn diễn đạt những gì tương đối mơ hồ, những gì nhỏ nhặt bằng một chất bút vừa đủ mượt mà.

Quê hương tôi có một cách xếp đặt rất lạ. Cuốn sách chia làm bốn phần, bài viết được xếp đặt không theo trình tự thời gian. Phần một là các bài viết về văn hóa của Việt Nam, chung chung, không kể vùng miền. Phần hai viết về miền Trung, phần ba là chỗ tác giả tung tẩy về phong tục, con người miền Nam. Riêng phần bốn là chỗ dành riêng cho vùng cao nguyên sương trắng. Còn một điều nữa, các bài viết nhiều khi được xếp đặt theo từng đôi một có cùng chủ đề như: Chiếc áo dài và Lại chiếc áo dài, Chửi và Chửi tục, Không cười và Không cười thế mà hay, Anh Bình Định và Người Bình Định... Tràng Thiên ý nhị và sâu sắc lắm. Một cặp bài viết như thế, bài đầu là để lữ khách chú ý mà dừng chân ngó lại. Bài sau mới là chỗ cho tác giả phô bày. Kiểu như thế, người đọc một mặt không cảm thấy cạn cợt, mặc khác cũng không mau chán. Chỗ nào ý nấy, gọn gàng, chặt chẽ.

Giọng văn của Tràng Thiên mới đọc cảm tưởng như bình thản, trung dung. Nhưng đọc kĩ một chút (một chút thôi) mới thấy không khỏi hoài niệm, xót xa. Cảm xúc đó, những tưởng chỉ những người rời quê, lưu lạc nơi xa mới thấu hiểu. Nhưng Quê hương tôi không chỉ có những xót xa mà còn có cái lí lẽ của bậc tiền bối ham mê tìm tòi. Mà đã tìm tòi thì đâu ra đấy, cặn kẽ và chi tiết. Đọc đoạn Tràng Thiên nói tới sự phân biệt vùng miền mới thấy ông rất tỉnh, tỉnh như một nhà nghiên cứu. Hay như nhiều đoạn lý giải phong tục ăn ở, bán buôn, khai khẩn, di dân ở nhiều vùng miền mới hay Tràng Thiên sắc sảo và nhạy bén. Ông có tài đi tìm trong những chi tiết nhỏ nhặt: một nếp sinh hoạt, một âm vực địa phương, một cấu trúc nhà ở… những nét ý nghĩa văn hóa riêng, đặc trưng cho từng vùng miền. Điều đó, không phải chỉ hứng lên là làm được. Tất nhiên, ông luôn khiêm tốn sợ mình suy diễn. Song không ai có thể phủ nhận được những nhận định sắc sảo và không kém phần thú vị đó của ông, một trong những lý do khiến Quê hương tôi trở nên đáng đọc như vậy.

Lý do tiếp theo nên đọc Tràng Thiên – Quê hương tôi là ở cái nhìn rất nhân văn và phóng khoáng của một người làm nghệ thuật. Viết về quê hương, đối với một nhà văn Việt Nam rất khó để tránh khi nói về chiến tranh. Đã bàn về chuyện đánh chém thì khó thoát khỏi chuyện chính trị. Nhưng khổ nỗi chiến tranh, máu lửa từ lâu đã trở thành máu thịt, ăn sâu vào nếp ăn, nếp nghĩ của con người Việt. Tràng Thiên cắt nghĩa điều ấy một cách không né tránh. Nhất là khi viết về con người Quảng Nam với cái cốt cách chính trị như dòng huyết quản “luân lưu”. Có điều, đọc Tràng Thiên khi viết về vấn đề này, không khỏi tự suy diễn ông là một người rất ghét việc đụng độ, bạo lực. Khi miêu tả về ông giáo người Quảng hiền hòa nhỏ nhẹ, nhưng mỗi khi có chuyện chính trị thì trở nên hăng hái, tôi không khỏi cảm thấy một chút giễu cợt nhẹ nhàng nơi ngòi bút tác giả. Phải, giễu cợt nhưng rất công bằng, công tâm, và lý lẽ thì đâu vào đấy.

Ngôn ngữ của Tràng Thiên giàu tính đối thoại. Đọc mà như đang trò chuyện. Thứ chuyện trò nhẹ nhàng nhưng không kém ly kì. Và câu chuyện như kéo dài trong những ngày mưa đất trời trắng nước của miền trung, rả rích mãi không dứt. Đọc Quê hương tôi là lạc vào một không gian khác, mộc mạc, thôn dã. Dẫu có phố thị thì cũng là phố thị của một thời xưa cũ, chứ không phải thứ phố phường bụi bặm mịt mù khói xe như hôm nay. Nhưng rong chơi xa thế để làm gì, tôi nghĩ, là để một phút quên đi và ngoảnh mặt lại, rồi ngẩng đầu, bước tiếp con đường của mình; mạnh dạn và chắc chắn hơn.

Tiền bối Tràng Thiên là lớp người đi trước rất lâu so với tôi. Viết những dòng này, hẳn nhiên có phần thất thố về nhiều mặt. Song lớp trẻ chúng tôi, như các cụ ngày xưa, vẫn có một khát khao không ngừng nghỉ khi cố gằng tìm kiếm về nguồn cội. Đọc sách là một trong những cách trở về như vậy. Đối với Quê hương tôi, khi đọc tôi có một sự đồng cảm ở mức độ nào đó với tác giả. Vốn dĩ vì tôi cũng là người Bình Định. Song trước nay, đọc sách viết về Bình Định cũng như sách của các tác giả Bình Định là một điều rất hiếm với tôi. Thế nên được đọc một cuốn sách như Quê hương tôi gần giống như một chuyến trở về thân thuộc vậy, rất đáng trân trọng và giữ gìn. Một lần nữa, hậu sinh cúi đầu cung kính.

Anh về Bịnh Định chi lâu
Chiều chiều em đứng hàng dâu ngó chừng
Hai hàng nước mắt rưng rưng
Chàng xa thiếp cách giậm chưn kêu trời
                                                   (ca dao Phú Yên)

10.9.12

Đầm lầy vui vẻ

Mình mới đổi tên trên facebook lại thành Đầm lầy vui vẻ, chỉ là cho vui thôi.
...

Đầm lầy vui vẻ
Một ngày bỗng trẻ
Vì một cơn mưa
Vì cơn gió đưa
Mà thành rừng thẳm.
...
[thằng bạn chết dẫm họa lại :P]
Đầm lầy vui vẻ
Một ngày mắc đẻ
Vì một buổi trưa
Quên xài áo mưa
Mà thành cục nợ
...
Thung lũng giận dỗi đầm lầy
Cớ sao cùng trũng mà đây cứ buôn
Đầm lầy nhếch mép cười luôn
Bởi vì tớ thích đi buôn tiếng cười
Bực chín thì bỏ làm mười
Lúc nào cũng vậy ngời ngời rạng đông
Cái mặt cứ phải ngông ngông
Đầm lầy vui vẻ đi rong tháng ngày
...
Nhưng mình là một kẻ lười biếng đến mức chẳng lạc quan nổi

7.9.12

Tèn tén ten, em vén tóc!

Hôm nay đi học tôi có một ước muốn rất lạ. Đó là được vươn mình trên chiếc cần cẩu xây cao ốc bên công trường, cạnh chỗ tôi học. Không biết từ đâu tôi lại có cái suy nghĩ chết giẫm đó. Chỉ biết mọi người xung quanh tôi, ai cũng nhìn xuống, hoặc ổ bánh mì, hoặc là mặt đất, hối hả chạy cho kịp giờ học. Nhưng nhìn lên, cao vậy, hay ho gì mà khoe.
...
Nàng búi tóc, để lộ một khoảng gáy sáng và lơ thơ những sợi tóc con, nâu sẫm và ánh lên dưới ánh sáng ban ngày. Và dáng người thấp thấp đó, tôi thấy tự do. Hẳn là thế, y hệt chiếc cần cẩu cạnh trường, đâm thẳng lên trời rồi vươn ra một cánh tay dài. Ấy là nếu nàng thấp, chứ nếu nàng đâm cao nhỏng lên thì chưa chắc được vậy. Tôi thích nàng cứ vậy, lạnh lùng với tôi như một chiếc cần cẩu công trình, bình thản nhìn xuống. Hoặc nếu muốn, nàng có thể nhìn tôi, nhếch mép cười một cái đầy vẻ bất cần
...
Tôi cứ chạy bơ vơ suốt buổi học. Nếu người ta được đứng trên vai chiếc cần cẩu đó, đâm mắt ra xung quanh, hẳn rộng lắm. Tôi nhìn đứa bạn châm một điếu Marlboro, nó có cảm thấy đang đứng trên một chiếc cẩu vàng nào đó không. Khô cứng như một cột sắt, với nhiều chấn song qua lại, rặt công thức và bất hạnh, chơ vơ và cô đơn, cần cẩu vàng ngờ nghệch.
...
Nếu biết trước thế giới này thấp và ê chề, tôi hẳn sẽ chuẩn bị sẵn tinh thần, để lạc quan hơn. Ấy thế, tôi muốn giống như chiếc cẩu vàng đó. Bằng một điếu Marlboro như bạn tôi, hay bằng cách cứ ngắm nhìn búi tóc cao cao kia, dưới nắng, lơ thơ những sợi tóc con con nâu sẫm.
...
Tôi ngước lên để ngắm chiếc cần cẩu vàng, nhìn xuống và thấy em, những điều ở giữa, lơ lửng và mờ nhạt, đối với tôi tất thảy đều không ra sao, đều tan biến.
(Tặng búi tóc nhỏ)

6.9.12

Đói


Buổi chiều đỏ lửa
Thằng nghiện chèo queo
Ngó mắt mây treo
Ôm bờ ngực gãy

Buổi chiều bay nhảy
Váy ngắn đi qua
Chẳng thấy thiết tha
Đói lòng thằng nghiện

Buổi chiều thuốc phiện
Thằng nghiện đi tong
Váy ngắn chạy rong

Ngày mai xác chết
Ngày mai cố lết
Tìm lại buổi chiều
Váy ngắn, trả thù
Hù, Hù, Hù, Hù
Tao là thằng nghiện.

5.9.12

Lâu lâu người ta cũng nên nghỉ học!


Sáng nay người ta đến trường, người ta ăn sáng với bánh mì tí tẹo, rồi người ta xách cặp đi về.

Lâu lâu người ta cũng nên nghỉ học, để khỏi phải nghe giảng. Trường người ta chẳng biết có to tát lắm không. Hằng năm hắn lấy vào nghìn mống, điểm sàng sàng 16 đến 18. Nhưng giảng viên trường của hắn thì nổ cật lực. Người ta học năm ba ở một cái trường tí tẹo chả ai thèm quan tâm, nhưng thầy cô giáo của người ta suốt ngày dặn người ta: Havard to lắm. Ừ, dẫu Havard đầy nhân tài kiệt xuất, cái mạng người ta sáu, bảy chục năm có được lê lết tới đó hay không. Giảng viên người ta thấp lùn, thấp lùn đến nỗi chẳng bao giờ dám bước khỏi bục, thế mà toàn nói những điều khổng lồ và vĩ đại. Lại nữa, người ta chẳng muốn nghe tấu hài, người ta muốn được học. Ôi dẫu cái ước mơ đó thực tế đến bao nhiêu, người ta vẫn không thể thực hiện được. Nghe giảng, người ta chỉ muốn lôi quách Kindle ra đọc, nhưng cũng không đọc được, giữa những tiếng cười. Người ta mơ đến một ngày mình đi dạy, há sẽ tệ hơn thế?

Lâu lâu người ta cũng nên nghỉ học, để khỏi phải gặp bạn. Những đứa bạn sau hai năm học, dần cũ kĩ đi nhưng sáo mòn thì chưa hết. Người ta muốn ôm ai đó mà không được, nên người ta về nhà, tự ôm bản thân mình. Người ta sợ những cái cười nửa vời, những cái nhìn khó hiểu, những thứ chẳng rõ ràng, bạn bè người ta hay nhỉ.

Lâu lâu người ta cũng nên nghỉ học, để cảm thấy tự do. Người ta bắt xe về nhà, cái rụp. Người ta thấy sướng vô cùng. Hê, nghe giảng quái gì, đi học quái gì, bằng cấp quái gì, bỏ hết và về nhà, lên thư viện và mượn ngay một cuốn sách mà người ta thích. Người ta gọi đó là đi du lịch.

Lâu lâu người ta cũng nên nghĩ học, để được đi xe buýt với vô số chỗ ngồi trống, một cách thoải mái.

Lâu lâu người ta cũng nên nghỉ học, để đi ngược lại với dòng đời, để được nhìn kẹt xe đối chiều, để khỏi chen chúc dù vẫn phải hít bụi.

Lâu lâu người ta cũng nên nghỉ học.

Vì lười.
........................................
Hai cuốn sách người ta nói đến trong mấy dòng trên là hai cuốn sau (dạo này người ta thích đọc những cái dạng này)
  1. Tâm lý học đám đông (Gustave Le Bon - Nguyễn Xuân Khánh dịch)
  2. Trí tuệ đám đông (James Surowiecki - Nguyễn Thị Yến dịch)

4.9.12

Đọc Thế giới của Sophie



Lần đầu tiên tôi xem The Matrix, tôi tự đặt cho mình một câu hỏi: Phải chăng thế giới này là thật. Phải chăng bầu trời xanh của tôi, ánh nắng hay tình yêu tôi dành cho ai đó, tất cả đều hiện hữu. Hay chẳng qua, mọi thứ chỉ là những ảo ảnh phản chiếu từ một điều gì, ẩn sâu trong mọi giác quan mà tôi chưa từng cảm nhận được.

Thế nhưng, ý tưởng về một cuộc sống không hề tồn tại như nó vốn có, không phải là sáng tạo của riêng anh em nhà Wachowski. Cũng như những giấc mơ phân tầng của Inception không hoàn toàn là tưởng tượng của Christopher Nolan vậy, ý tưởng về một thực tại khác tồn tại ngoài mọi giác quan con người đã hình thành từ hơn 2000 năm trước, với triết gia nổi tiếng Plato. Và 2000 năm sau, nhìn lại toàn bộ lịch sử triết học, với Thế giới của Sophie của Jostein Gaarder, ta sẽ hoàn toàn không khỏi bất ngờ.

Thế giới chúng ta đang sống quả là nhỏ bé, nhưng những thứ ta cảm nhận được còn bé nhỏ hơn nhiều. Với liên tưởng về hình ảnh con thỏ của nhà ảo thuật, Gaarder đặt một dấu chấm lửng cay đắng cho những tự mãn của con người về bản thân. Nhưng cũng chính ở đó, ông đã vực dậy khát khao tìm hiểu chính mình của những đứa trẻ, những đứa trẻ mà theo ông, sẽ dần mất đi sự tò mò vốn có về thế giới. Chính sự tò mò đó sẽ góp phần đưa thế giới tiến lên, nhưng ngày càng bị đè bẹp bởi những toan tính thiệt hơn của cuộc sống.

Cuốn sách không gì hơn là một giáo trình triết học dành cho thiếu niên. Nhưng chính nó lại được viết nên với một bút pháp giàu tính điện ảnh. Những thắt nút gay cấn, những chuyển cảnh đột ngột, những góc hình lãng mạn và bí ẩn sẽ tạo nên một chuyến hành trình kì thú cho bất cứ ai. Người đọc, hoặc tình nguyện hoặc bị ép buộc một cách thô bằng ngòi bút tinh tế của Gaarder,  phải ngày một dấn sâu vào câu chuyện. Và với một ngôn ngữ đối thoại không chút màu mè, thực kì lạ khi ta cứ phải theo dấu chân của Sophie, suốt hành trình mấy trăm trang sách.

Nhưng thích thú nhất có lẽ là cách tác giả dẫn dắt câu chuyện. Khởi đầu cuốn sách chắc chắn là một ý tưởng tuyệt vời. Nhưng Gaarder dường như không chỉ trông chờ vào điều đó. Mọi dữ kiện bí mật đan xen tiếp theo vừa tạo nên một nền truyện mờ ảo, vừa tạo cảm giác thân thương và ngọt ngào. Có lẽ ta sẽ hơi bối rối, nhưng sự bối rối ấy cũng chính là cảm giác khi ta tự tay gỡ bỏ lớp ruy băng của một hộp quà vậy. Sự bí ẩn được tạo từ xúc cảm hồn nhiên chứ không phải bằng những ngôn từ ma mị. Điều đó, hẳn là dành cho các em, người đọc ạ!

Và dành cho cả ta nữa, một chuyến du hành vào quá khứ như Ryszard Kapuscinki từng có với Herodotus tò mò và khiêm cung, ta và Gaarder (hay Albert nhỉ, ta cũng không biết nữa) sẽ lướt nhẹ trong thời gian và không gian. Ta sẽ gặp một Socrate với những câu hỏi của ông, với Plato và những chiếc bóng trong nền hang động, với Aristote và khoa học thực nghiệm. Ta sẽ đối thoại trong im lặng với Spinoza, với Descarte và câu nói nổi tiếng của ông “Tôi tư duy nghĩa là tôi tồn tại”. Ta gật đầu và khẽ mỉm cười với những luân lý về đạo đức của Kant, với siêu hình học của Freud, với “tinh thần thế giới” của Hegel hay sự đối nghịch lại của nó – lý thuyết của Marx. Và ta dường như nhận ra chính mình.

Ta nhận ra mình nhỏ bé trước mọi thứ. Thế giới của ta có giống như một quyển sách trên tay một người nào đó mà ta sẽ chẳng bao giờ có thể tự tiện lật trang. Và ta cũng hoài nghi như một triết gia nào đó, về sự tồn tại của chính bản thân mình.

Em đã gấp cuốn sách của mình lại chưa, Sophie?

3.9.12

Nhật ký, con gái - mẹ, và mối tình đầu



Hôm nay con lại bị mẹ mắng. Như mọi lần con chẳng nói chẳng rằng, chỉ ngước nhìn mẹ chống đối, rồi đi lên phòng. Mẹ sẽ chẳng thể hiểu đứa con gái 16 tuổi của mẹ đâu. Đã rất lâu rồi con không còn thói quen tâm sự cùng mẹ. Con buồn lắm. Con đã yêu rồi mẹ ạ, đó là tình yêu đầu đời của con. Nhưng con chẳng thể chia sẻ được với mẹ điều gì. Con nghĩ mình sẽ giấu đến cùng. Mẹ ơi, mẹ có biết điều đó không?

Con gái mẹ đã biết yêu ai đó rồi ư? Hôm qua con của mẹ lại về muộn. Mẹ mới mắng vài câu mà đã giận dỗi. Mẹ cũng đã có mối tình đầu tiên khi bằng tuổi con. Nhưng chuyện đó chẳng kéo dài. Con yêu, rồi con sẽ khóc rất nhiều, sẽ buồn vì một chàng trai nào đó, không sớm thì muộn. Nhưng mẹ chẳng thể và cũng không muốn ngăn cản con. Mẹ chỉ muốn bên cạnh con, vào những lúc thế này. Nhưng sao mẹ thấy bất lực. Mẹ không biết mình quá cổ hủ hay con của mẹ ương bướng, giống hệt mẹ thuở nào? Buồn thật con gái nhỉ?

Con thấy cô đơn mẹ ạ, khi anh ấy giận và không còn gặp con. Không biết lúc còn trẻ như con, mẹ là cô gái như thế nào? Nhưng chắc chắn con không thích mẹ lúc này? Mẹ chẳng lãng mạn cũng không tin tưởng ở con. Mẹ làm con trông giống một cô bé ngốc nghếch và yếu đuối. Con gái của mẹ lớn rồi. Và càng lớn con lại càng thấy xa cách với mẹ. Con nhớ những ngày xưa và cảm thấy mình chẳng còn ai để nương tựa. Như thế đối với con là đủ tồi tệ rồi, huống chi là lúc này, con chẳng còn anh ấy nữa. Mẹ không biết tất cả phải không. Mẹ chẳng nhận thấy điều gì…

Mẹ biết con gái của mẹ buồn vì một người con trai xa lạ. (Mẹ không vô tâm như con tưởng đâu, mẹ đã dò hỏi bạn bè con, và còn biết cả số điện thoại chàng trai ấy nữa). Và mẹ có một thoáng ghen tị, con đã vì mẹ mà khóc một lần nào chưa. Thế mà chỉ một đêm cãi vã với người yêu, con gái mắt đỏ hoe, và từ chối bữa ăn sáng do chính tay mẹ làm. Nhưng mẹ nghĩ mẹ hiểu con, như tất cả những bà mẹ với các cô con gái mới lớn của họ. Mẹ chỉ không biết khuyên con điều gì. Điều này thì mẹ con ta có lẽ giống nhau. Mẹ và con dường như đang sống trên hai hành tinh, trong một vũ trụ dãn nở ngày một lớn. Chúng ta chỉ biết ngắm nhìn nhau, mà chẳng thể nói được với nhau gì nhiều.

Con gái sốt rồi mẹ ạ. Con giận mẹ vì mẹ chẳng đem ô đến cho con lúc con gọi. Con giận mẹ vì đã bảo con lớn tướng rồi thì phải biết tự lo lấy thân. Nhưng mẹ ơi, hôm nay con còn tâm trạng nào nữa để nhớ đến mưa nắng nữa. Con đã nếm mùi  thất bại lần đầu tiên trước anh ấy. Con muốn mẹ an ủi con, như lúc nhỏ, như mỗi lần vấp ngã hay xây xước chân tay lúc nô đùa. Con không biết người ta càng lớn thì lại càng cô đơn. Con không biết mẹ có còn yêu con không nữa?
Con nóng hâm hấp. Con ốm rồi và cảm thấy tim mình tan vỡ. Vì anh ấy, và vì cả mẹ.

Con gái yêu của mẹ sốt cả ngày, vì dầm mưa trên đường về nhà. Mẹ chợt hối hận một chút vì đã mắng con. Nhưng đứa con ngốc nghếch của mẹ không được yếu đuối thế. Mẹ chẳng thể theo con suốt cả cuộc đời. Cũng như bà ngoại của con, mẹ sẽ đến lúc chẳng còn ở bên con nữa. Ai lúc đó sẽ thay mẹ đem ô cho con hở con gái. Mẹ nghĩ sẽ chỉ có mình con thôi. Dù trời có mưa to hơn nữa, con gái mẹ cũng phải cố gắng hết sức mình.
Mẹ thấy đau lòng khi con gái mẹ lần đầu tiên biết thất tình là gì. Chàng trai ấy thật ngốc nghếch, mẹ đã khẽ mỉm cười một cách đắc thắng khi biết con vẫn còn là của mẹ. Nhưng ngày nào đó, một chàng trai khác cuối cùng cũng mang con gái của mẹ đi thôi. Mẹ hơi buồn khi nghĩ đến lúc đó. Nhưng biết làm thế nào, con phải lớn, mẹ thì phải già đi. Buồn quá con nhỉ?
Mẹ mong con gái mẹ hết sốt nhanh nhanh để còn yêu đời trở lại, như cô gái mười sáu tuổi thuở nào của mẹ, như cả chính mẹ nhiều năm về trước. Mẹ lo lắng cho con, rất nhiều, con gái à!

May mắn là con chỉ sốt một đêm thôi. Sáng nay tỉnh dậy, điều kì lạ là con bỗng thấy yêu anh ấy ít hơn trước rất nhiều. Một trận ốm dường như xóa đi bóng dáng của tình đầu, công hiệu hơn hết thảy mọi thứ thuốc nào. Con nhẹ bẫng và bâng quơ mỉm cười. Con nhớ tới mẹ.
Con biết mẹ đã thức lo lắng cho con. Nhưng điều con không hiểu, tại sao mẹ chẳng bao giờ nói với con một lời nào về mọi chuyện. Mẹ lặng im mỉm cười. May mà mẹ còn mỉm cười với con đấy. Con thấy bối rối khi phải lớn lên, khi phải tự xoay xở và không có mẹ bên cạnh. Nhưng hôm nay con biết mình muốn gì rồi. Con muốn gấn mẹ, như một ấu thơ rất xa và đẹp của chính con, và cả của mẹ nữa mẹ à!

Con gái đã làm mẹ vui biết bao nhiêu con gái biết không? Khi sáng nay con đã ôm chầm lấy mẹ và thẽ thọt nũng nịu: “Mẹ ơi, tình đầu của mẹ đó, như thế nào vậy mẹ…”
Và mẹ đã cười…

(Dự thi bên Reader.vn, nghĩ là mình hơi già, nhưng vẫn hám chú may rủi :D)

Quốc khánh

NGƯỜI TA CÓ THỂ SỐNG SÓT QUA NHỮNG NGÀY LỄ, CHỈ BẰNG BÁNH MÌ VÀ NƯỚC LÃ?

Không, "người ta sinh học" thì có thể như vậy, chứ "người ta bản ngã" thì cần nhiều hơn thế.

Người ta cần tình yêu.

Đối với tôi, mỗi kì nghỉ lễ là gần như là cực hình. Không hẳn những ngày bình thường của tôi đông vui, chỉ là những ngày ăn không ngồi rồi hẳn như một căn phòng rỗng không. Mọi thứ âm thanh trong đó, dù nhỏ nhất, đều có thể khuếch đại lên gấp chục lần. Còn tôi nằm lắng nghe, muốn ngủ mà không ngủ được. Chị có tin không? Đó là tôi, những ngày quốc khánh này, quằn quại như một con trăn sa lưới, không kêu thành tiếng nhưng mình mẩy xây xước đến phát thương. Vì gì, vì chẳng ai nghe thấy tiếng nó, chỉ có mình nó mà thôi.

Tôi nghĩ trong những dịp lễ tết kiểu này, số người tự tử hẳn sẽ tăng lên. Nhưng có quan trọng gì, người ta có thể chết vì rượu say cơm nghẹn, chết vì tai nạn giao thông, chết vì phạm phòng trên bụng một đứa đàn bà thì hà cớ gì người ta không thể chết vì cô đơn. Xét ra đó còn là cái chết trong sạch nhất, khi người ta thanh thản, còn lại với chính mình, người ta tự quyết định mình sẽ bước đi một bước nữa trong hành trình bơ vơ vài chục năm. Cuối cùng thì ai mà chẳng phải chết. Tôi cổ vũ cái chết như thế.

Vậy muốn cho yên ổn thì nhà nước, hoặc đừng cho nghỉ lễ, hoặc cho phép người dân tự tử hợp pháp. Chơi cũng là một quyền thì chết cũng phải được là một quyền vậy. Chị thấy đúng không?

Những ngày nghĩ lễ này sẽ dài lắm nếu không có chị. Tin em đi. Và hẳn cũng chẳng đáng được tồn tại, nếu không có chị. Chị nhớ nhé!