23.11.12

Linh ta linh tinh 8


Hãy xem Nietzsche nói gì về thiện ác:
Thiện là gì? Mọi cái nâng cao cảm xúc quyền lực trong con người, ý chí quyền lực, quyền tự thân.Ác là gì? Mọi cái sinh ra từ sự nhu nhược.
Hạnh phúc là gì? Cảm giác quyền lực đang tăng trưởng và cảm giác trở lực được khắc phục. 
Không phải sự thỏa mãn mà cần thêm quyền lực, không phải hòa bình mà chiến tranh, không phải đức tính mà hiệu quả (đức tính trong văn nghệ Phục hưng, virtù, là đức tính phi luân lí hóa) 
Kẻ nhu nhược và kẻ vấp ngã sẽ tiêu vong: đây là nguyên tắc đầu tiên về lòng bác ái của chúng ta. Và thậm chí nên trợ lực cho được tiêu vong. 
Có gì tai hại hơn bất kì thói sa đọa nào? Lòng thương xót chủ động đối với mọi kẻ vấp ngã và nhu nhược: Ki-tô giáo.
Phải chi dòng nào của Nietzche cũng tương đối hiểu được như những dòng trên. Nhưng nếu ngon ăn thế thì còn nói làm gì, còn có chỗ nào cho mấy đoạn sau của đại ca T. Nói riêng về chuyện đọc thì đọc Nietzsche tạo cảm giác sợ hãi. Bản thân đã tràn đầy khiếm khuyết, đọc sách của ông thì chỉ muốn xách dép nhảy xuống cầu Sài Gòn cho rồi. May mà không hiểu hết đấy, hiểu hết chắc đi tự tử thật chứ chẳng chơi, coi như là thanh lọc thế giới cho những "siêu nhân". Tuy nhiên, cũng phải xong bữa nhậu chủ nhật này đã, rồi muốn ra sao thì ra ^^.
.........

Khổ thân cháu bé học đại học rồi (dù là có "học đại" chăng nữa) còn phải lăn lộn làm mở bài, thân bài, kết luận. Đề ra: viết một cái dẫn dắt cò con cho phần thuyết trình về giao tiếp bằng mắt.
Tôi ấy à, tôi sẽ kể các bạn nghe một câu chuyện về bản thân tôi. Chuyện nó thế này:
Ngày ấy tôi yêu một cô bạn cùng lớp. Cô ấy không đẹp. Học thì kém hơn tôi. Trong lớp thì ít nói năng, ai hỏi thì trả lời, không thì im bặt, cứ như là một củ hành xanh biết đi vậy. Thế mà tôi yêu cô ấy, yêu điên dại, đến nỗi mà má tôi dọa học hành mà sa sút thì bà đuổi tôi ra khỏi nhà chứ chẳng chơi. Rồi trầy trật lắm tôi mới lên được đại học, chí ít thì tôi cũng không bị đuổi ra khỏi nhà, nhưng tôi cũng không còn gặp cô ấy. Ba năm rồi tôi không hiểu mình yêu cô ấy điểm gì (dù bây giờ đã hết yêu rồi, nhưng vị ngọt mơn man có phần khó chịu ấy của tình yêu thì vẫn còn). Cho đến ngày tôi bắt gặp một đứa con gái bán vé số cố ngước mắt lên vòm cây trong công viên như để tìm một tiếng chim hót, ánh mắt rất chăm chút. Thì tôi đã hiểu một phần câu chuyện.  
Tôi yêu cô ấy vì một ánh mắt nhìn thằng. Không, không phải là một cặp mắt đen huyền mơ mộng gì đó, cũng không phải một bờ mi cong lả lướt lãng mạn. Đó là một cặp mắt nhìn thẳng, không sợ hãi, quyết liệt và có phần hoang dại. Một đôi mắt có thể thôi miên mọi trái tim nông nổi của những gã trai đang tập tọng yêu đương.  
Phòng khi các bạn chẳng hiểu, hoặc chẳng quan tâm đến tôi đang nói cái thứ gì. Tôi nhắc thêm: Tôi muốn nói về đôi mắt. Dĩ nhiên là đôi mắt người. Và của một cô nàng cá tính,  xinh đẹp thì lại càng tốt, tôi cũng không nỡ chối từ.  
Cũng thật khổ thân thằng bé, lâu rồi nó không được viết cái gì lãng mạn. :D
.........
Hình trên: Trích dẫn trên của Nietzsche là từ cuốn sách này.

17.11.12

Đọc Narcissus and Goldmund


À, đó là một cuốn sách đáng đọc khi người ta trẻ, khi người ta hoang mang, khi người ta lạc lối.

Đọc rồi người ta lại có thể tiếp tục hoang mang và lạc lối. Nhưng sẽ yên tâm và thoải mái phần nào :)

Có một điều tôi thích ở Hermann Hesse, lúc trước là Siddhartha, và gần đây là Narcissus and Goldmund, đó là cách ông công nhận tính hai mặt của một vấn đề mà không cố “dìm hàng” mặt nào. Ở ông, không có điều gì quá xấu cũng như quá tốt. Không có thiên đàng, địa ngục. Không thiện, không ác. Hoặc có thể ông cũng chẳng quan tâm đến thứ gọi là hai mặt đó mấy. Ông cứ thản nhiên viết về cái đẹp, nhiều khi hơi cực đoan hoặc ngây thơ, nhưng đẹp thì vẫn cứ là đẹp. Vẫn cứ huyền ảo, mơ mộng và chút chút giang hồ.

Trong Narcissus and Goldmund có vẻ như mọi thứ đều huyền ảo, và mọi thứ đều rõ ràng. Những đoạn suy tưởng dài, hiếm khi đối thoại có thể thể xem là huyền ảo ? Nhưng chất “sống” của toàn bộ cuốn sách thì hẳn là rõ ràng. “Sống” thôi, tràn ngập cuộc sống, tràn ngập trần tục, rồi anh có thể tiếp cận với Thiên Đàng bằng cách ấy. Anh cứ thoải mái yêu, thoải mái tình ái, thoải mái hoảng sợ, giận hờn, căm ghét và ghê tởm, rồi anh sẽ gặp Chúa. Hoặc cách khác, anh có thể chiêm nghiệm và suy tưởng, và từ đó đạt được chân lý. Nhưng cách nào hơn ?

Hermann Hesse cũng chẳng khó dễ gì ta. Khi chàng giang hồ Goldmund cứ chạy rông từ đầu sách tới cuối sách thì anh mọt sách Narcissus chẳng được đả động gì mấy. Narcissus chỉ như một cái nền mà từ đó Goldmund thoải mái bay nhảy, thoải mái thể hiện và sau đó, cuối cùng, nhận được sự cảm thông. Hai người bạn mỗi người đi trên hai đường riêng mà đích đến là sự thấu hiểu và tha thứ cho nhau. Hermann Hesse hiền lành và ngay thẳng đến mức để sự xung đột giữa họ cũng có những điều thánh thiện và đáng yêu riêng. Nhưng tôi thích họ đánh nhau hơn, ít nhất cũng phải có một trận nảy lửa ra trò. Đối lập, mâu thuẫn là phải thế. Ai đời lại hôn nhau =))

Bỏ qua chuyện Goldmund và Narcissus có thể đã… yêu nhau (theo nghĩa nào đó :P), và tạo thêm một scandal tình ái nữa trong tâm trí không mấy lành mạnh của tôi. Thì chuyện Goldmund có quá nhiều cô nàng để yêu đương đã là một điều thú vị, và… đáng ngưỡng mộ. Thử kể xem nhé: Lise, Lydia, Julia, Lisbeth, Lene, Rébecca, Marie, Agnèg và còn một hai cô nữa không nghe nhắc đến tên. Trong những chuyến đi đói khát khổ ải như vậy mà ái tình vẫn say sưa, khoái lạc vẫn tràn đầy thì cũng đáng nể thật.

Quay trở lại với “sự nghiêm túc” :P. Suy tư của Goldmund là cách suy tư không thể ở một chỗ. Kiểu đó là bay nhảy tung hoành, là lang thang vô định, tình ái quay cuồng. Và bất cần một thứ luật lệ phép tắt nào. Nhưng đó cũng là chỗ cho sự mâu thuẫn trong chính con người anh nảy nở. Goldmund giống như  Siddhartha đâm ra nghi ngờ về chính những gì đã làm, sợ hãi và bất ổn. Nhưng đâu rồi lại vào đấy, Goldmund vẫn cứ theo đường Goldmund. Còn Narcissus vẫn phải là Narcissus. Nếu nghe theo Hermann Hesse, sẽ nhẹ nhàng tâm hồn lắm, nhưng sẽ không tránh khỏi những băn khoăn như chính Goldmund hay Siddhartha từng thắc mắc. Không khác được.

Vậy nghe xem Goldmund và Narcissus gặp nhau ở đâu. Ở cuối con đường, dưới bức tượng Đức Bà, dưới chân nghệ thuật, hai con người ấy dừng lại. Goldmund dừng lang thang tìm kiếm. Narcissus dừng suy tư. Họ chiêm ngưỡng cái đẹp trong lặng yên và thấu hiểu. Cái đẹp không giải thoát họ đươc điều gì, không hòa họ làm một, không đánh đổi cái tôi để lấy sự yên ổn trong tâm hồn. Cái đẹp chỉ làm họ cảm thông, người này thêm phần cảm phục người kia. Sau đó Goldmund lại lang thang, còn Narcissus ở lại trong tiếc nuối. Quan niệm về nghệ thuật của Hesse có thể là sự hòa nhập vào cuộc sống, Goldmund sáng tạo được cũng chỉ vì anh đã sống, đã đi và từng yêu biết bao người đàn bà một cách cuồng nhiệt. Sự sống và nghệ thuật gần kề nhau, cái này tôn vinh cái kia nhưng vẫn có một khoảng cách nhất định, đó là cuộc đời và sức sáng tạo của nghệ sĩ. Khoảng cách đó tuy mong manh nhưng là phần hiển hiện đặc trưng và cao cả nhất.

Narcissus and Goldmund là một cuốn sách nên đọc, cũng như Siddhartha là một tác phẩm đáng “nghiền đi nghiền lại”, nhất là đối với những người trẻ. Khi ta hai mươi, hai mốt, ta rất dễ đồng cảm bởi một chút u sầu nhưng không bi lụy kiểu như thế. Cũng như ta dễ dàng nhận thấy mình trong những băn khoăn đầy suy tư, chút giang hồ trái khoáy, trái tim đầy tình ái và khoái lạc kiểu vậy. Hạnh phúc giản đơn là khi có ai đó giống mình. Dù chỉ một phần. Dù có thể không thực. Dù cách đây gần cả trăm năm thời gian vun vút.
------
Hình trên: Bản dịch của Vũ Đình Lưu, tên cuốn sách hay nhỉ :)

9.11.12

Những thứ ta mang


Hôm nọ chuyển nhà giúp chị N. Tối thì rất tối vì lúc đó là gần nửa đêm, nhưng nhiều thứ thì cũng quá trời là nhiều. Trong đó có sách. Trong đống sách có một bộ "tinh tuyển" phang cái thì có thể chết vì vỡ đầu. Nhiều thứ linh tinh lặt vặt, đồ lưu niệm, tranh, khung ảnh, chậu bông, một con mèo trắng và một con chó Phú Quốc mặt nhăn "từ chối làm kẻ tiểu nhân" (theo ngôn ngữ của đại huynh T). Rất nhiều thứ phải mang đi, bỏ không đặng.

Sang đến nhà đại huynh T - Phù thủy sắp xếp không gian, ảo thuật gia tận dụng khoảng trống, mình càng choáng hơn. Nói xui xẻo, nhà mà cháy hay ngập lụt, ôm sách hết ra, không chết vì lửa vì nước thì cũng vì kiệt sức và bị giá sách đè. "Chết vì sách là một cái chết hiển hách" (theo ngôn ngữ của mình)

Chợt nhận ra mình có thể mang gì khi đi xa, khi biến mất ở một nơi để xuất hiện lại ở một nơi khác. Mình chả có gì để mang theo. Quần áo: Không. Sách: Không. Tiền bạc: Không. Cá vàng: Không. Khung ảnh: Không. Một mối tình hờ hững: Không nốt. Và hồi xưa tới giờ, mình vẫn sống kiểu thế. Để khi phải biến đi, chẳng có gì khiến mình bận tâm, day dứt.

"Khăn xanh" của mình tóm lại là không hiện hữu. Duy nhất để mang theo với mình là bầu không khí ơ hờ (cười), mà cũng có thể gọi nó là "khăn xanh" cũng được. Bầu không khí đó, bản thân nó không an toàn, nhưng lúc nào cũng loanh quanh khổ chủ. Dứt sự "không an toàn" đó ra, khổ chủ cảm thấy bất an và khổ lắm.

Ai cũng nên bấu víu vào một cái gì đó để tồn tại. Ai cũng nên có một cái "khăn xanh" cho riêng mình. Nhưng duy nhất một cái thôi. Ôm đồm thì cũng "khổ lắm" :)
......

  1. Cuốn "Những thứ họ mang" của Tim O'Brien do đại huynh T gợi ý mình vẫn chưa đọc.
  2. "Khăn xanh" là một cái khăn màu xanh trong phim hoạt hình Happiness Is a Warm Blanket, Charlie Brown. Mình yêu bộ phim này đến chết đi được :">

6.11.12

Đọc Và khi tro bụi và Mưa ở kiếp sau



Đoàn Minh Phượng vừa là một nhà văn vừa là một đạo diễn phim. Có thể chính điều đó tạo cho tác phẩm của chị luôn có một sức cuốn hút về thị giác. Trong hai cuốn tiểu thuyết Và khi tro bụiMưa ở kiếp sau, ấn tượng thị giác đó được khắc rất rõ trong từng đường nét của mạch truyện, trong không gian và sự cuốn hút của một cái tôi rất riêng. Những cắt cảnh linh hoạt, những chương ngắn với đầu đề tạo cảm giác mênh mông, những tình tiết bất ngờ là nét riêng của cái tôi đó. Chúng không những không làm tác phẩm của chị giản đơn hơn, mà còn góp phần thể hiện một cách không nhàm chán những tư tưởng, mà hẳn không phải ai cũng nắm được. Tôi cũng chịu, không thể cắt nghĩa rõ ràng, chỉ có cảm xúc còn lại như vị ngọt lành lạnh của chút đường trong tủ đông, cuối một ngày hè.

Cái mát lạnh trong Và khi tro bụi nhẹ bẫng và êm ái tựa như chính tên cuốn sách. Một cô gái trẻ đi tìm cái tôi của mình, để được chết trong sự rõ ràng của bản thể. Cuốn sách mở đầu bằng mất mát và vụn vỡ, như một trò chơi xếp hình hàng vạn mảnh trắng tinh khôi. Nhân vật nữ chính đi trong vô hướng, xoay chuyển, bấu víu vào những sự thật khác nhau dường như không liên quan gì đến mình. Rồi từ đó, tìm ra chút xíu thực tại, không phải để níu kéo sự sống mà để tìm đến cái chết trong chính đáng và chủ động. Muốn chết là một điều quan trọng. Và lý do để chết cũng quan trọng không kém.

Và khi tro bụi mang trong mình màu sắc u tối của một nỗi buồn chết người. Nhưng vì  sự “chết người” đó được kéo đi lê lết trong suốt chiều dài cuốn sách, “chết” đã không còn là một nỗi sợ. “Chết” trở thành một lý do của “Sống”, hoặc song hành với “Sống”. Cái chết được nhắc đi nhắc lại, song song với nó, nỗi buồn được nhân lên, sự vô cảm tăng tiến, tất cả những cảm xúc tiêu cực được đẩy lên tới cùng một cách dứt khoát. Nhưng mọi cảm xúc đều không lên được “đỉnh”, có một cái gì đó ngăn trở lại. Để nhân vật nữ chính cứ mãi kiếm tìm, tìm trong cuộc đời mình không xong, chị loay hoay tìm trong cuộc đời người khác. Tìm, rồi cắt nghĩa, muốn tham gia vào những sự thật của người khác, nhân vật nữ chính dần quên đi mình. Hoặc có thể, chị đang tìm đến mình, một cách vô thức, e dè nhưng mãnh liệt và quyết đoán.

Việc làm mờ đi các ranh giới tạo cho cuốn sách một không gian rộng lớn. Nhân vật được tự do di chuyển giữa thực tại, quá khứ và thời gian được nới ra. Có lẽ vì thế, cuốn sách là một tổng thể hỗn độn nhưng ngăn nắp của những suy tư và hành động. Đây hẳn là một cuốn sách buồn, nhưng không đến mức bi lụy. Đây cũng là một phiên bản của sự cô đơn, nhưng không phải không có lối thoát. Vì xét ra, nhân vật vẫn được hành động, vẫn được bao bọc trong những suy nghĩ. Nhân vật vẫn có “ý chí”, mà trong tác phẩm tiếp theo của nhà văn, nơi có “ý chí” thì nơi đó không phải là địa ngục.

Nếu chỉ đọc Và khi tro bụi, có lẽ ta chưa thể cảm nhận hết kiểu viết đầy các hiệu ứng thị giác của Đoàn Minh Phượng. Chỉ khi đã đọc Mưa ở kiếp sau, việc đọc văn của chị mới trở thành một cơn ghiền hoang dại được thúc đẩy bởi sự tò mò. Nếu phải chuyển thể tác phẩm này thành phim, hẳn nó sẽ thành một bộ phim ăn khách bởi những tình tiết và hình ảnh mà Đoàn Minh Phượng đã tạo nên. Nhưng nếu phải so sánh giữa hai cuốn sách, tôi vẫn sẽ chọn Và khi tro bụi, chứ không phải Mưa ở kiếp sau. Một khoảng trời xa lạ kèm với sự cô đơn và phiêu dạt sẽ gia giảm cuộc sông của tôi tốt hơn là những hồn ma bóng quế. Cho dù thế lực siêu nhiên trong Mưa ở kiếp sau đại diện cho điều gì, cho một triết thuyết hay một lý tưởng, nó cũng không đủ sức thay thế được sự nhẹ nhàng và mềm mại của Và khi tro bụi.

Các tư tưởng Phật giáo phảng phất trong Và khi tro bụi trở nên rõ ràng và thành một phần cốt yếu của Mưa ở kiếp sau. Các nhân vật bị đưa đẩy trong những mâu thuẫn căn bản: tha thứ hay không tha thứ, quên lãng để sống tiếp hay lật lại sự thật bị chôn vùi. Mỗi nhân vật đều có cách chọn riêng, nhưng tất cả dường như đều dang dở. Họ yếu đuối, Đoàn Minh Phượng dường như thích những sự yếu đuối. Đến cái đấu tranh, cái tàn nhẫn và lạnh lùng cũng mang sắc thái yếu đuối thuần khiết. Con người và câu chuyện có vẻ thật, nhưng cảm xúc của những câu chuyện và con người trong Mưa ở kiếp sau được phủ lên mình một lớp màng mỏng không rõ ràng, và khó nắm bắt. Có thể đó chính là sắc thái tôn giáo trong câu chuyện, cũng có thể đó là suy tư của tác giả, hay một sự bất lực trong việc giải quyết tình huống theo một cách đặc biệt nào đó. Nhưng dù là gì, lớp màng vô minh không thể chạm tới đó cũng có một sức hút, một sức quyến rũ riêng không gì thay thế được.

Trong chia sẻ trên một tờ báo, Đoàn Minh Phượng miêu tả mình có một cách viết “khá lạnh”. Chị không “buông thả” ngòi bút. Có lẽ cá nhân tôi thích cách viết đó, và có lẽ cũng vì thế nên tôi không thể quá hứng thú với những hận thù mịt mù trong Mưa ở kiếp sau. Viết về hận thù mà không được hận thù, không được thoải mái căm hờn và oán ghét thì viết làm sao ? Tôi thấy nhà văn thật giỏi quá :)
------
Hình trên: Thấy trên internet thường so sánh Và khi tro bụi với Siddhartha của Hermann Hesse. Mình cũng rất thích cuốn này :)

2.11.12

Kindle Basic Vs Kindle PaperWhite

Thuận mới mua một Kindle PaperWhite. Hồi trước Thuận xài Kindle Touch, nhưng nghe tin Amazon ra phiên bản mới của dòng máy đọc sách đình đám này, Thuận bán em Touch đi, sắm PaperWhite ngay và luôn. Cũng phải khâm phục Thuận, chờ cả hơn tháng mới được sờ vào em nó. Nhưng có rồi Thuận ơ hờ bảo "Chờ lâu quá, thành ra cũng mất hứng mày ạ".

Sáng hôm nay, mình có xài thử PaperWhite và có một số nhận xét sơ sài sau:

  1. Thay đổi đáng kể nhất của phiên bản này là có đèn. Tất nhiên, màn hình E-ink thì không thể là đèn nền được rồi. Nghe bảo có một lớp chất liệu mỏng có tác dụng truyền ánh sáng phủ đều lên màn hình. Phải nói với "lớp sáng" này, màn hình trông giống sách thật hơn một bước nữa. Mình chưa có điều kiện xài thử trong điều kiện thiếu sáng, nhưng trong điều kiện ánh sáng bình thường, đèn nền làm cho Kindle nổi bật hẳn, "trắng" như một trang sách thật. Nook có ra một phiên bản trước Kindle cũng kèm đèn nền dạng này, nhưng ngó qua Youtube, đèn của Nook sáng không đều toàn bộ màn hình. Chỗ sáng chỗ tối rất nham nhở, không thể so sánh với Kindle PaperWhite.
  2. Độ phân giải và tương phản của màn hình được cải tiến. Tuy nhiên nếu đọc bình thường, cải tiến này mình thấy chả có ý nghĩa gì mấy. Phải cuối sát mặt vào Basic mới thấy được sự khác biệt (Basic khi nhìn kĩ, chữ hơi vỡ). Cũng tương tự vậy, PaperWhite để ở cỡ chữ nhỏ nhất đem đi so sánh với Basic mới thấy rõ độ nét rất nuột của phiên bản mới này.
  3. Kindle bổ sung một số font chữ mới. Nhưng đáng tiếc, các font này hiện nay chưa hiển thị được tiếng Việt. Và tương lai, nếu không can thiệp gì thêm, chắc cũng chả hiện thị được. Thành ra, đẹp thì có đẹp thật, sang thì cũng sang thật, nhưng cải tiến này vô dụng với dân đọc "ebook quốc ngữ".
  4. Màu đen của PaperWhite hiện nay rất đẹp. So với các phiên bản Kindle trước (Touch hay Basic đời đầu), màu đen làm cho Kindle ít trông bị bẩn. Nếu ai đã từng dùng Touch hay Basic, sẽ thấy khi cầm nhiều, lớp cao su tổng hợp phía sau máy sẽ ám vàng, đặc biệt tay ai ra nhiều mồ hôi như tay mình. Màu đen không ám vàng nổi. Nhưng tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, màu đen này lại làm máy dễ bám dấu vân tay. Sau khoảng nửa tiếng mình sử dụng, Kindle của bạn Thuận đã kém phần lung linh như lúc mới đầu :)
  5. Trọng lượng nhẹ hẳn so với Kindle Touch trước. Hẳn điều đó là phải có rồi. Tuy nhiên, khi cầm Basic có cover Maximus đi kèm với PaperWhite không cover, mình thấy trọng lượng ngang nhau. Nghĩa là những ai nằm đọc, Basic vẫn là lựa chọn tối ưu. Ngó vậy thôi, chứ nằm đọc chỉ chênh nhau một ít trọng lượng thì cảm giác đã đổi khác ngay. Như mình, nằm đọc thì khoái bỏ cả cover ra hơn, để cho nhẹ.
  6. Cách hiển thị sách có hai dạng: dạng Cover và List. Dạng cover hiển thị đẹp và sang hơn. Nhưng do đây là phiên bản quảng cáo, màn hình sẽ lại có thêm một dòng cover quảng cáo sách bự chà bá lửa. Mình không thích, hoàn toàn không thích kiểu sắp xếp này. Như mình thì mình sẽ để hiển thị ở dạng List cho lành, dễ tìm kiếm thông tin mà lại không bị quảng cáo chiếm chỗ. Nhưng không sao, mai mốt chắc sẽ có cách gỡ bỏ phần cover quảng cáo này. (update mới nhất của kindle đã cho phép gỡ đoạn cover quảng cáo này. Amazon thật khéo chiều khách :))
  7. Một chi tiết nhỏ mà mình cảm nhận được nữa đó là nút nguồn. Cũng không mấy quan trọng, nhưng dường như nút nguồn được làm trồi ra nhiều hơn so với Basic đời đầu và Touch. Cảm giác bấm nút nguồn của PaperWhite chắc chắn và cứng cáp hơn. Cũng không hiểu tại sao mình lại để ý đến vấn đề này nhưng vẫn cứ thích chút cải tiến nho nhỏ này của Amazon. (update: sau khi so sánh kĩ lại, các nút bấm của từng phiên bản không khác nhau mấy, nhưng mình vẫn giữ lại quan điểm nút nguồn của Kindle Paperwhite cứng cáp hơn hẳn hai phiên bản kia)
  8. Màn hình của Kindle Touch sử dụng công nghệ hồng ngoại, rất nhạy. Nhưng nhược điểm ở chỗ, đụng cái gì có nhiệt là chuyển trang. Khi bỏ vào cover, Kindle Touch phải tắt máy, không sẽ chuyển trang lung tung cả (do phần trên cover chạm vào màn hình). Ngược lại, Kindle PaperWhite sử dụng công nghệ điện dung, bỏ vào cover bình thường không cần tắt máy, cứ để vậy, tiện hơn. Tuy nhiên, cảm nhận cá nhân là chạm vào Kindle Touch vẫn thấy nhạy hơn, có lẽ tay mình nhiều mồ hôi nên ảnh hưởng đến thao tác chăng.
Và cuối cùng, có PaperWhite rồi mà lười đọc thì cũng như nhau cả nha bạn Thuận. Làm một thằng đam mê sách thích công nghệ, hay làm một thằng mê công nghệ thích sách là còn tùy ở bạn :)

Cập nhật tháng 3/2015 về Kindle Paperwhite thế hệ 2: Sử dụng chức năng học từ vựng trong Kindle Paperwhite (thế hệ 2)