28.1.13

Thầy (!?)

Thầy làm nghề dạy học. Những tưởng nhiêu đó chưa đủ ly kỳ, thầy thêm vào pờ rồ phai của mình một chút duyên thầm, ấy là cái hứng thú của thầy đối với thơ Đường. Thầy dạy toán, lại mê thơ Đường. Tóm lại đó là một sự rất khác thường. Ít nhất trong cái khuôn viên trường cấp hai thầy làm việc, nơi một giáo viên dạy văn cả năm không đọc một cuốn sách, giáo viên thể dục bụng đầy mỡ và giáo viên dạy công nghệ không biết làm gì khác ngoài nối dây điện.

Tiện đây kể thêm, trường thầy dạy có một thầy Tổng. Tổng này là tổng phụ trách đội. Một công việc chán ngắt dạy một đám trẻ chán ngắt những thứ siêu chán ngắt. Công việc hẳn là nhàn nếu khổng kể một năm có một hai đợt kiểm tra của mấy thầy Tổng cấp trên. Nhưng cũng chả sao, công việc sổ sách giấy tờ nhìn chung thầy không phải đụng tới. Vì đã có mấy nhóc tì liên đội trưởng, liên đội phó - những cá nhân vì một sự không may mắn nào đó đã sa chân thành lãnh đạo lo liệu. Thầy chỉ phải đôn đốc chúng nó chép cho nhanh cho đẹp, và sắm sẵn mấy tờ Thiếu Niên Tiền Phong xếp vào vài ngăn tủ, chứng tỏ đội viên trường thầy cũng có cập nhật thông tin gọi là. Tổng kết, phương hướng năm nào mà chả như năm nào, thầy không phải lo. Cứ cho là một vài tay nào cạnh khóe thầy hình thức, thầy cũng chẳng sợ. Liên đội của thầy chứ mai mốt vào Đoàn, rồi vào gì gì nữa thì cũng rứa. Thầy cũng có thời là sinh viên, thầy cũng biết nhìn, biết nghe và biết cả tặc lưỡi gọi là. Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, công việc của thầy Tổng chẳng thể mang lại cho thầy nhiều bữa thịt chó nhòe ra như thầy vẫn mong đợi. Và như thế, để đảm bảo cho một tương lai sáng lạng hơn thầy còn kiêm cả chủ lò gạch. Gần đây nghe đâu thầy còn mở thêm cả một quán cà phê kiểu cổ, cam kết "Cà phê từ 100% cà phê", phục vụ kèm nhạc Trịnh và cũng làm ăn khấm khá lắm. 

Cơ mà dạo này thầy Tổng còn ức một chuyện. Thằng nhóc tì Liên đội trưởng của thầy có một cái nhà sắp xây. Mà thầy lại là chủ lò gạch. Một vụ béo bở như thế tất nhiên thầy không thể bỏ. Móc nối mãi với thằng nhóc thầy mới được cái hẹn "xem gạch" từ chủ đầu tư là bố mẹ của vị lãnh đạo nhí. Thì bố tiên sự, vì mấy viên gạch chưa đủ lửa mà thầy đã lỡ cả hợp đồng. Thầy giận lắm, phen này biết tay thầy. Thầy Tổng quyết biến vị lãnh đạo nhí kia thành bù nhìn. Thầy cướp lấy quyền chỉ huy của nó, thầy cho nó thành hữu danh vô thực, có mà như không. Thầy vớt bằng hết chút hào quang đầu đời của vị lãnh đạo trẻ tuổi một liên đội. Và thầy thấy hả hê lắm. Rốt cuộc sống trên đời này còn ý nghĩa gì nữa khi thầy không được trừng phạt những kẻ  chăm chăm cướp đi miếng ăn của thầy. Dù là vô tình hay hữu ý thì đó cũng là một cái cớ không thể bỏ qua, và phải bị trừng phạt. Quan trọng gì đâu mấy viên gạch non, có ý nghĩa gì đâu mấy viên gạch non. Thể mà thầy đành phải nhịn mấy bữa thịt chó phởn phơ với thầy dạy Công nghệ.

(còn nữa) 

3 comments:

  1. Cô đang chờ để xem "Thầy" của Khuê là người như thế nào? Và cũng buồn cho những "con sâu làm rầu nồi canh" Khuê nhỉ!

    ReplyDelete