12.2.13

Tết nhứt buồn thiu, cả năm hẩm hiu


Trước Tết người ta ngừng đánh nhau. Nếu còn chém giết, nghĩa là ta đang ở một năm nào đó của quá khứ. Như năm sáu tám chẳng hạn, Tết Mậu Thân người ta đánh vào Huế, nhiều người chết, nhiều người bị thương, thê thảm. Nhưng bây giờ thì khác, mấy chú công an giao thông cũng sẵn lòng xí xóa cho một anh quên nón bảo hiểm, miễn đừng lái ẩu quá là được.

Tết nhứt lượng tiêu thụ rượu bia tăng vọt. Bệnh viện làm việc hăng hái. Ca nào nhẹ thì trầy tay trầy chân, ca nào nặng thì chấn thương sọ não. Mới hôm qua, có hai anh kia đụng nhau, anh bị toét chưng máu chảy, nhưng vẫn cố dọt lên cho anh còn lại vài dộng vào mặt. Người ta xí xóa cho nhau những chuyện mất tiền mất bạc, như chơi Bầu-Cua lề đường, có người hết xí quách, lột cả nhẫn đang đeo mà mặt vẫn rõ nôn nóng. Nôn nóng gỡ gạt chứ không nôn nóng vì thua, thua vật chất, nhưng Tết có sá chi chuyện vật chất. Thế mà cũng anh đó, uống vô vài chén cho có không khí xuân, lăn queo rồi bị chị vợ bực, mắng vài câu, tức khí cầm dao rượt vợ cùng xóm. Làng xóm can ngăn, chị vợ thoát được, anh đó trong cơn bực tức, còn chửi đổng theo vài câu. Như thế cũng đã rõ, chuyện danh dự không phải là thứ để đùa. Mà tết nhứt, người ta càng coi danh dự lên trên hết. Thì bà con thân thích cả họ tập trung cả vào dịp này, không bảo tồn danh dự, đến khi họ về xì phố thì lấy ai mà gỡ gạc. Thiệt khổ.

Mới sáng nay ông cán bộ trực trạm xá mừng rơn. Hai ngày Tết rồi mà ông chỉ toàn chơi xóc đĩa, bầu-cua chứ không tiếp được ma nào. Năm nay người ta làm ăn khấm khá, sắm nhiều xe máy, chật cả đường, chạy ẩu không được. Anh chạy sau phải nối gót anh trước, đường không có chỗ mà vượt thì lấy đâu ra bệnh nhân cho ông băng bó. Hóa ra ông thành thất nghiệp. Thất nghiệp nhưng mà vui, hiếm có khi nào người ta không có việc làm mà vui như thế. Tết, mọi thứ đều trở thành ngoại lệ. Gia đình nào tiết kiệm lắm cũng cố vay cho được ít tiền để tết sắm sửa, ra giêng trả nợ sau, lo gì. Rồi thì ra giêng, họ lại ước tới tết năm sau. Tết vui vẻ là như thế.

Được cái Tết người ta ít bàn chuyện vĩ mô. Nghĩa là mấy chuyện chính trị tôn giáo này nọ. Ngẫm kĩ ra thì không hợp. Thứ nhất những chuyện này có vẻ nguy hiểm lẫn nghiêm túc. Tết nhất người ta ngại nghiêm trọng hóa mọi thứ, ngại luôn những thứ nguy hiểm. Mà thực ra mấy ông nọ bà kia, Tết họ cũng nghỉ cả, nên về mặt này hay mặt khác, nói về vấn đề này e không thời sự cập nhật cho lắm, mất cả hình tượng. Thứ hai, quan trọng hơn, Tết ta có ít thời gian. Họ hàng, bạn bè gặp nhau dăm mười phút, uống ly rượu rồi cũng phải qua nhà khác (sợ sót thì vô năm bị trách), mà những chuyện nguy hiểm rất cần phải có thời gian. Ví như chuyện biển đảo chẳng hạn, là một vấn đề rất "sâu sắc", dăm ba câu làm sao nói hết, vì vậy người ta né đi, sợ nói nửa chừng thì dừng lại rất cụt hứng, dù có tí men vào thì ai cũng máu lắm, cũng yêu nước lắm. Thế nên người  ta trở nên xuê xoa và dễ tính.

Người ta xuê xoa và dễ tính đến hết sức tưởng tượng. Quanh đi quẩn lại, một người bình thường dễ chết ngộp lắm. Người ta hỏi qua nay đi thăm được bao nhà rồi, lương được nhiêu (đối với kẻ đi làm), có được học sinh tiên tiến không (đối với người đi học), bao giờ có vợ (đối với anh cu), chừng nào có cháu bồng (đối với chị hĩm), không có chỗ cho cá nhân hóa, không có chỗ cho riêng biệt. Và bởi vì đông đảo, xuề xòa, ai cũng được xoa đầu, lãnh lì xì, hân hoan trong xuân mới nên Tết mới vui vẻ đến vậy chăng.

Ngày Tết, thèm thuồng đến bơ vơ chờ nghe ai hỏi: Sao bữa nay cái mặt buồn thiu, bí xị vậy anh ?


.........
Buồn thiu khi đọc cái bài này

No comments:

Post a Comment