23.3.13

Gần phòng tôi,

Gần phòng tôi, tức là chỗ trọ tôi đang sống, có một chị suốt ngày ở trong phòng mà không nói năng gì. Nghĩa là chị lặng im trong mọi hành động, ăn ngủ lặng yên, đi đứng lặng yên. Và tất nhiên những suy nghĩ của chị cũng lặng yên nốt.

Rất khó để có được một không khí yên tĩnh đến tuyệt đối như thế. Nếu phải ra đường, không khó để ta phải bắt gặp cảnh náo loạn, ồn ào lẫn bụi bặm. Nhưng khi về đến hang ổ của mình, cũng rất kinh khủng và đáng sợ để giữ mọi thứ theo trật tự, ít nhất là theo khuôn khổ của mỗi người. Tôi thì luôn bị làm phiền bởi một ông chú người Thanh Hóa hay Nghệ An gì đó. Ổng có một lịch sinh hoạt đều đặn, tối 10h ngủ, sáng 6h dậy và bật tivi, bất kể tivi đang chiếu thứ gì. Ổng cũng có một thói quen đó là luôn tạo được một không gian cho riêng mình, dù không gian đó cực nhỏ. Thành thực mà nói, tôi không ưa gì ổng. Nhưng tôi thích cách ổng bình phẩm về mọi thứ, tất nhiên là một mình thôi. Ổng luôn có một ý kiến gì đó cho các thứ xung quanh ổng, thành lời hẳn hoi. Và tất cả diễn ra trong một cái hốc nhỏ chưa đầy mười mét vuông.

Khái quát lên, để lặng yên mà sống là cực kì khủng. Như tôi không nói gì, nhưng tôi có các sản phẩm thay thế, mà tạ ơn Internet, những thứ đó đều có sẵn, chỉ với một chiếc laptop là ổn. Thế nên chị kia có thể nằm ngủ suốt ngày không, hay chị chỉ yên lặng. Ngủ thì khả dĩ hơn thật. Tôi không tin là con người ta có thể sống với tất cả thời gian chỉ để độc thoại nội tâm. Người ta sẽ phát điên lên khi không bật ra thành lời bất kể điều gì, dù nó có điên khùng đến đâu chăng nữa. Những điều rồ dại nhất cũng phải được nói ra, được bình phẩm, được người khác phán xét, được nhẫn tâm, được nhẫn nại, được yêu mến và được ghét bỏ. Giữa một bên là bị dày vò khi nói ra điều đó với yên ổn tâm can mà phải yên lặng, tôi chọn điều thứ hai. Mà tôi nghĩ, cũng không ít người chọn thế. Một lời nói khởi sự bằng một suy nghĩ ấu trĩ, tốt nhất nên gặp kẻ biết lắng nghe và hết mực vị tha, kẻ đó sẽ chuyển hóa nó thành năng lượng bằng sự tha thứ. Và người nói sẽ được điều đó tiếp thêm năng lượng để sống tiếp. Căn bản mọi thứ phải như thế. Bằng không thì tan tành cả.

Như sáng nay thức dậy, tôi nghe mọi người nói chị phòng bên đã chết. Hành động chết: Tự tử. Hình thức chết: Treo cổ. Nguyên nhân chết: Sự lặng im tuyệt đối của cuộc đời.

3 comments:

  1. Đọc nghe dzui dzui, khà khà, giống chị vậy.

    ReplyDelete
    Replies
    1. người ta chết mà dzui :P

      Delete
    2. Chết thật hả, ghê vậy. Chắc chị quay lại chọn điều thứ hai.:))

      Delete