26.5.13

Note ngắn về chuyện yêu đương và các việc này nọ đại loại (yêu đương)

Erich Fromm trong Tâm thức luyến ái (Tuệ Sỹ dịch) có bảo đại ý người ta rất hay tưởng lầm giữa chuyện yêu và việc "sa" vào tình yêu. Thứ nữa, tình yêu đối với đa số thực chất chỉ là một liên minh đơn thuần chống chọi lại cô đơn. Tình yêu như thế là bị động, là chuyện cảm xúc thoáng qua. Yêu theo ông, không phải là một cảm giác đơn thuần, đó là một quyết định, một lựa chọn đòi hỏi dũng cảm, kiên trì, tập trung, thấu hiểu và dĩ nhiên, phải rất chủ động.

Tớ không nghĩ chuyện yêu đương lại nên được bàn luận giữa những người đang yêu (Họ chỉ nên yêu, đơn giản vậy thôi). Nhưng nói theo ông anh của tớ thì việc đó là "phủ nhận sự phức tạp của cuộc sống". Nên hết chúng ta phải suy nghĩ đến tận cùng. Kiểu như chơi cờ thì phải tính toán từng bước từng bước vậy. (Tớ muốn vặt lại, bảo như thế chẳng phải anh cũng đang đơn giản cuộc sống thành một ván cờ à, nó phải kinh hơn thế nhiều lắm chứ. Nhưng tớ thôi, dù gì ảnh cũng đang dạy tớ, tớ sợ bị đì lắm :P).

Ngẫm ra, tớ thấy Erich Fromm cũng bi quan chẳng kém gì Freud. Freud (qua cuốn trên) nhìn nhận tình yêu là  kết quả của những xung năng tình dục. Fromm thì khác, ông xem tình yêu như một cách thức khẳng định hiện hữu cá nhân trong cuộc sống. Nhưng cuối cuốn sách, ông bảo thời giờ yêu đương đích thực khó lắm. Về mặt nào đó, xã hội khuyến khích trao đổi kinh tế và tiêu thụ đi ngược lại với những cốt yếu cốt tử của tình yêu. Tui trao bao nhiêu thì tui cũng muốn nhận lại đằng đó. Thế là không được.

Thôi thôi đủ rồi.
"Đúng đó! Đúng đó! Đừng có phức tạp hóa vấn đề chứ! Phải nói mọi thứ đúng như bản chất của chúng. Người ta yêu nhau rồi sau đó người ta không yêu nhau nữa." - Francoise SAGAN (trong một bữa tối tại nhà bà vào năm 1966 với Brigitte Bardot và Bernard Frank). (Trong cuốn Tình yêu kéo dài ba năm - Frédéric Beigbeder )
Dạ vâng, thôi thì thôi. Nhưng tớ còn muốn nói thêm nữa. Rằng như Milan Kundera đã từng bảo "Quyến rũ một người phụ nữ là ở trong tầm tay của một kẻ ngu ngốc vớ vẩn nào đó. Nhưng còn phải biết thoát khỏi cô ta nữa, điều này đòi hỏi phải là một người đàn ông chín chắn.". Phải yêu nhiều lắm thì mới biết được như thế chứ nhỉ. Fromm bảo phải coi tình yêu như một nghệ thuật, nghĩa là phải luyện tập, phải thực hành chứ chẳng thể nào chỉ dựa vào những cảm thức đơn thuần được. Thế chẳng phải là không chung thủy sao. Nghĩa là coi tình yêu chứ không phải người yêu là một đối tượng nghệ thuật, thế chẳng phải là hơi ác sao. Tình yêu có lẽ luôn bị đói, kiểu gì thì cũng phải thế.

Có kẻ nào đó đứng dậy và gào lên rằng (bảo đảm không phải tớ, tớ chẳng dám): Tui thề nguyện trung thành tuyệt đối với tình yêu. Nhưng tui bị đói và tui chẳng muốn nói dối. Nói dối rất đáng ói.

Nếu tớ bị đói thì tớ sẽ chẳng bảo là tớ no đâu. Dù là đói cơm, đói tiền hay đói tình. Tớ sẽ hô tướng lên cho cả xóm cùng biết :)).

Tớ hô lên rằng: Tớ muốn đọc Trốn thoát tự do, không biết giờ tìm có còn không nhỉ.

1 comment:

  1. Hị hị, chị vừa đọc xong cuốn Tạm biệt một tâm hồn của Francoise SAGAN.

    ReplyDelete