22.6.13

Tất cả về All About Lily Chou-Chou


All About Lily Chou-Chou không phải là một bộ phim nhằm làm người xem cảm động. Nó cảnh báo và làm chúng ta sợ hãi thì đúng hơn. Dù cho cái màu u tối trong phim chỉ là một phần của cuộc sống, đặc biệt là cuộc sống của những đứa trẻ đang trên con đường trưởng thành.  All About Lily Chou-Chou không như những phim học trò khác chỉ nhìn thấy sự hồng hào và xanh tươi của tuổi trẻ. Cho dù cái tuổi trẻ ấy chỉ có học và chơi thì việc vật lộn với những biến động bất ngờ của cuộc sống đã là một thử thách lớn nếu ta cảm thấy cô độc. Như một đoạn trong  bài hát mà tôi rất thích trong phim – Wings That Can’t Fly. Tạm dịch từ lời dịch tiếng Anh:

Hừng đông đỏ thắm
Ai ai cũng có cái nhìn lạnh lùng
Sau đó là một hòn đá vĩ đại
Bất ngờ đến từ trời xanh
Và nghiền nát tôi.

Với âm nhạc của Lily Chou-Chou, những dòng đánh máy xuất hiện liên tục và những góc quay chấn động. All About Lily Chou-Chou có lẽ là bộ phim mang tính chủ quan nhất mà tôi từng xem. Mọi khung cảnh đã được cá nhân hóa trong một chuỗi những hồi ức mơ hồ, rối ren. Ấy là tâm hồn của một đứa trẻ cô độc cần một ai để chia sẻ, để nguôi ngoai. Như Lily Chou-Chou, hay đúng hơn- là âm nhạc của cô.

Nhưng sức mạnh từ âm nhạc Lily Chou-Chou liệu có đủ lớn không trước bao biến đổi không thể lường trước được sự trưởng thành. Và bên cạnh đó, không có điều gì thực tế hơn để cho một đứa trẻ biết giới hạn của nỗi cô đơn và trách nhiệm trong cuộc đời.

Hoshino – tại sao từ một học sinh gương mẫu lại trở thành một kẻ tàn bạo mà không chút dằn vặt? Thật đơn giản khi câu trả lời là từ hai lần suýt chết khi đi du lịch, từ cái chết của người đàn ông nọ, hay là trước đó, khi cậu cảm thấy mọi thành tích đều là vô nghĩa, hay vì mọi thứ? Từ gia đình đến nhà trường. Người xem không nhất thiết phải hiểu tại sao Hoshino thay đổi vì cạnh Hoshino còn có Yuichi, Kuno, Tsuda. Cậu không phải là trường hợp quá đặc biệt để ta cảm thông hay trách móc thật nhiều. Cũng như bao bạn bè, khác biệt duy nhất của Hoshino là đã bật nhảy quá xa cho đến khi cảm thấy bản thân cô độc và hành hạ người khác là một thú vui để cậu giải tỏa nỗi bực dọc trong người. Sự thay đổi của Hoshino không thật rõ ràng nguyên do, nó đến bất ngờ, như “một hòn đá vĩ đại bất ngờ đến từ trời xanh” và nghiền nát tâm hồn cậu. Ai đã từng ở tuổi mười ba mười lăm hẳn phần nào đó hiểu được Hoshino. Khi ta cảm thấy bất lực và làm những việc bản thân không ngờ tới (như một bước nhảy vọt). Sau đó thì tự nhủ:”Mày đã làm quá trớn rồi”. Có thể sau đó ta vẫn tiếp tục làm những chuyện điên khùng ấy nhưng chúng sẽ không tăng tiến lên. Vì ít nhất, ta còn có những người thân để sưởi ấm tâm hồn mình.

Đó có lẽ là sự khác biệt giữa Hoshino và Yuichi. Đồng thời, nhìn giữa hai nhân vật tôi lại thấy Hoshino thật đáng thương, thậm chí là đáng thương hơn cả trong bốn người. Yuichi có lý do để trộm cắp vặt là vì sợ hãi Hoshino, Kuno và Tsuda cũng có nguyên cớ nếu trở thành gái gọi là vì Hoshino. Tại sao mọi thứ đều vì Hoshino khi chúng ta đều không biết nguyên do cậu biến thành một kẻ lạnh lùng như thế?

Yuichi có một người mẹ, bà vội vã đến trường vì nghe con trai trộm cắp, dù chỉ là một chiếc đĩa CD thì “trộm cắp cũng là trộm cắp” – Bà nói thế. Mẹ của Yuichi sẵn sàng nhuộm tóc cho con trai nếu con bà muốn (chỉ cần nhạt màu là được). Vậy mẹ của Hoshino, sao bà chỉ xuất hiện trong một cảnh là Hoshino dẫn bạn về nhà. Mẹ của Hoshino không xuất hiện, phần nào khiến chúng ta  có thời gian nhiều hơn để suy nghĩ về cậu con trai đó. Mọi bản tính của cậu được mặc định nơi trường lớp, học giỏi nhất trường, xuất sắc môn kiếm đạo. Mọi thứ được chứng thực cho đến khi không còn ai biết về một Hoshino thật sự.

Trong cuộc trò chuyện của Yuichi với Hoshino khi cậu bé đến chơi nhà bạn, Hoshino nói rằng không một ai hiểu cậu cả, thật sự cậu không thông minh đến thế, không đứng nhất mà chỉ đứng thứ 7. Người ta không thể đứng nhất trong một bài kiểm tra tính cách, Hoshino ước gì người ta cứ nói rằng mình đứng thứ 7, kẻ đứng nhất sẽ không tin cậu và sau lưng có thể sẽ cho cậu là thằng dối trá. Có lẽ đây là phân đoạn mà tôi thích nhất trong phim, nó đưa tôi đến, phần nào gần hơn với tâm trạng của một thằng học sinh, bất cần giỏi dở. Vì đôi khi tôi cũng từng cảm thấy mình được nâng lên hay hạ xuống quá mức cần thiết. Một đứa học sinh bình thường sẽ coi đó là chuyện bình thường, nhưng với một thằng học sinh hỏng hóc nào khác, đó là một sự bực dọc.

Thật ra, khi xem phim tôi không thấy thương cảm cho Hoshino như lúc suy nghĩ và viết bài này. Tôi rất tức giận khi nhìn thấy băng đảng của cậu bé hành hạ Kudo,  khi cậu bẻ gãy CD Lily Chou-Chou và và vò nát tấm vé của Yuichi. Chẳng có lý do nào để thông cảm cho một kẻ luôn phạm sai lầm. Nhưng sau đó tôi lại nghĩ, Hoshino vẫn đang trưởng thành, dù người khác có cho cậu là một kẻ đồi bại thì trên một thước đo chuẩn mực nào đó cậu vẫn còn là một đứa trẻ trong sáng. Trong sáng vì cậu chỉ nghĩ được đơn thuần rằng cuộc sống này toàn là màu đen. Điều đáng buồn ở đây là Hoshino không chỉ giữ màu đen đó cho riêng mình như trước kia – khi còn là một học sinh chuẩn mực mà còn gieo rắc nó cho người khác và đập vỡ cuộc sống của họ.

Cách khác, sự khác nhau của Yuichi và Hoshino không chỉ thể hiện trong cuộc sống với hai người mẹ mà còn thể hiện trong thái độ của các cậu với Lily Chou-Chou – hay đúng hơn là âm nhạc của cô. Trong khi Hoshino làm mọi cách để Yuichi không đến được với Lily như những gì tôi đã nói thì Yuichi đã chia sẻ âm nhạc Lily Chou-Chou của mình với Tsuda và cô giáo. Nếu xem Lily Chou-Chou như hiện thân của tình thương và sự cứu rỗi thì hành động của Yuichi vừa là một sự phản kháng với Hoshino, vừa là một sự xoa dịu với những linh hồn bị tổn thương bởi Hoshino. Mà trong số ấy là Tsuda, và cả chính Yuichi.

Yuichi, sau bao sự chà đạp đến từ Hoshino cậu cũng không có biểu hiện gì đi quá trớn của đạo đức một cách tự thân. Cho đến khi buổi hòa nhạc kết thúc, Yuichi không được nhìn thấy Lily Chou-Chou vì tấm vé bị Hoshino vò nát, Yuichi mới hòa vào dòng người đông đúc và đâm bạn mình bằng một nhát dao xuyên ngang qua quả táo mang địa chỉ blue.cat… Hành động của Yuichi như một vệt mốc đánh dấu sự thay đổi của cậu như Hoshino trước đây. Con dao mà Yuichi dùng không chỉ đâm Hoshino mà còn xuyên qua quả táo. Một linh hồn chết đi không chỉ là linh hồn của Hoshino mà còn là linh hồn của chính cậu, của chính tuổi trẻ Yuichi, cái tuổi trẻ thanh thoát mà không Lily Chou-Chou hay thứ âm nhạc nào cứu vãn được.

Có thể Yuichi hay Hoshino không thật sự chết (hoặc có thể chết), như một người đàn ông đã nói trong chuyến du lịch: Ở Okinawa chúng tôi nói một người có 7 mạng sống, cậu đã mất 2 nên cậu chỉ còn lại 5. Nhưng ai biết đâu trước đó những đứa trẻ ấy đã mất đi mấy mạng, nhỉ? Cho đến khi người ta thấy chúng thay đổi, như một điều tận cùng nhất: nhuộm tóc, kết quả học tập xuống dốc đột ngột, đánh nhau,vân vân. Như một bà khách hàng đã nói với mẹ Yuichi khi bà nói cậu là một đứa trẻ ngoan: Nó đã đòi nhuộm tóc chưa? – Bà mẹ nói chưa. Và đến cuối phim thì Yuichi được bà nhuộm tóc cho thật. Phải chăng mọi chuyện sẽ tiếp tục sau cái nhuộm tóc ấy?

Tóm lại, có lẽ tôi nên dừng lại về Hoshino và Yuichi ở đây. Và bắt đầu về Tsuda và Kuno. Dù thế, tôi vẫn muốn nói rằng việc Yuichi có trở thành một Hoshino thứ hai hay không không quan trọng bằng những cái sau đó, sau đó nữa. Chính xác hơn đó là những mảng màu sắc khác mà Hoshino ngộ nhận quá nhanh không kịp chạm tới.

Vậy còn những nạn nhân của Hoshino là Tsuda và Kuno thì sao? Liệu những cô bé ấy có nhiều thời gian hơn Hoshino để cảm nhận những điều đó không? Câu chuyện của Tsuda và Kudo như một sự cảm thông với những đứa trẻ đang bị đe dọa và xâm hại, đồng thời cũng là lời cảnh báo với những sự vô tâm trong cuộc sống này. Hoàn cảnh của hai cô bé đều giống nhau, đều bị sập bẫy của Hoshino và bị ép trở thành, gái gọi. Tsuda phải phục tùng cô không thể nói năng một cách nhí nhảnh như trước, không thể có bạn trai vì cô thấy mình không xứng với cậu, cô muốn là một cánh diều và bay lên bầu trời tự do. Nhưng không thể. Tsuda chết đi một cách tuyệt vọng, cái chết đến một cách tự thân giống như người đàn ông mà Hoshino từng nhìn thấy. Với cái tư thế úp mặt xuống đất. Nhưng với Kuno thì khác, cô đã chống đối lại Hoshino bằng cách cạo trọc đầu, dù bị đẩy vào tăm tối Kuno vẫn có cách để phản kháng và tiếp tục sống. Nhưng tôi tự hỏi có mấy ai giống Kuno, hay đều chọn cái chết, một cách tự thân, một cách dễ dàng. Đâu phải lúc nào cũng có thể phó mặc trẻ con cùng với sự tự lực của chúng!

Viết đến đây, tôi bỗng nhớ đến các phân cảnh được diễn ra song song trong phim. Cùng một tay, Yuichi đã đưa Tsuda đến với Sasaki, một cậu bạn cùng lớp yêu mến cô bé. Và sau đó cậu dẫn Kudo đến con đường tăm tối đã được Hoshino vạch sẵn. Tất nhiên, những chuyện ấy không thay đổi được gì cuộc sống vốn dĩ của Tsuda và Kuno. Tsuda tiếp tục vùi mình trong bóng tối của chính mình và tự kết thúc nó. Còn Kuno vẫn sống tiếp cùng tiếng đàn piano và sự nhòm ngó của bạn bè. Trong bộ phim, đây có lẽ là đoạn khiến tôi cảm động nhất. Có lẽ, nó đã cho tôi thấy một điều gì đó không thể cứu vãn nổi. Đưa một kẻ ra ngoài ánh sáng hoặc bóng tối là không đủ để làm tan biến những vấn đề của chính họ.  Kuno vẫn sống tiếp nhưng cô không còn là Kuno của trước kia, Tsuda cũng không thể nào trở lại như trước. Tất cả - đều là con đường của một sự tuyệt vọng. Mà Lily Chou-Chou không thể đi cùng.

Vì Lily Chou-Chou, nói cho cùng, cũng chỉ là thần tượng của những đứa trẻ mới lớn. Sức mạnh âm nhạc của cô dù có lớn đến mấy, dù có vượt mốc âm nhạc thông thường để đến với sự cầu siêu, thì cũng không thể qua nổi cái ải rằng chúng chỉ là vật phẩm. Lily cũng là con người, cũng cần bán đĩa để sinh sống. Nếu những cái đĩa đó không được ai đón nhận thì chúng có thể cầu siêu cho một ai được không? Vậy nên, đối với tôi âm nhạc của Lily không thể là khúc cầu siêu nếu chỉ đơn độc, nếu không được tiếp nhận bởi những linh hồn muốn được lành lặn. Nếu không được sẻ chia như tình thương. Lily Chou-Chou có ở khắp mọi nơi, có thể là bất kì điều gì, khi chúng ta có niềm yêu thích trong cuộc đời, khi chúng ta thấy mình có trách nhiệm phải sống tốt, dù chỉ là để hưởng thụ.

Như cảnh cuối cùng trong All About Lily Chou-Chou, Hoshino, Yuichi, Tsuda đơn độc giữa cánh đồng, tai đeo phone, nghe những gì của riêng mình (có thể là âm nhạc của Lily, có thể không). Cái thế giới ấy, dù đơn độc nhưng ít nhất cũng yên bình. Ở nơi ấy, Hoshino có thể la hét để khỏa nỗi bất lực. Yuichi có thể tìm đến với Lily Chou-Chou nguyên lành. Tsuda có thể ngả mình nhìn lên bầu trời với những khát vọng của cô. Và ở một nơi nào đó, Kuno có thể một mình với tiếng đàn piano trinh nguyên.

-------------------------
Có lẽ, đây là bài review dài nhất của tôi từ trước đến giờ, hoặc có thể là tệ nhất. Nhưng All About Lily Chou-Chou thật sự đem đến cho tôi nhiều suy nghĩ, còn nhiều hơn thế này và việc sắp xếp lại thiệt là bực mình. Vì thế, có lẽ bài viết khá là lộn xộn để phục vụ cho cái nhu cầu ghi nhớ suy nghĩ bé nhỏ của tôi.

Tớ cũng rất khoái phim này, còn đây là một review khác về phim này trên blog chị Phương Huyên) (Khuê "Anh")

2 comments:

  1. bạn đã nói gần như đúng về tất cả của llily. Rất hay. Cảm ơn bạn về bài viết

    ReplyDelete
    Replies
    1. Mình cảm ơn bạn, xin lỗi bạn vì sau bấy lâu mình mới thấy comment này :)

      Delete