12.7.13

"Xin chơi"

Tôi rất sợ ai đó có những ý nghĩ không hay về mình. Ngày còn nhỏ, điều đó đối với tôi không quan trọng lắm. Kiểu như tôi chạy theo một đám bạn rồi cố xin xỏ để mình được chơi chung, tôi coi đó là điều hiển nhiên. Còn bố mẹ tôi lại coi thế là cù lần. Em gái bằng tuổi tôi, đứa khác không cho chơi chung, nó bỏ về nhà chơi một mình. Bố mẹ tôi thích điều đó.

Ngẫu nhiên càng lớn tôi càng bị cho ra rìa. Ngẫm lại các mối quan hệ của mình, từ nhỏ cho đến lớn, tôi toàn là đứa theo cơ chế "xin chơi". Nghĩa là nhảy vô một đám, bảo tụi nó tui cần chơi lắm, rồi cứ lẽo đẽo theo tụi đó miết. Có lẽ vì kiểu tính cách đó, tôi rất sợ bị nghĩ không hay. Vì bị nghĩ xấu đồng nghĩa với bị cho ra rìa, dù là không chính thức. Kiểu gì thì tôi cũng vun vén cho mình một vẻ tàm tạm cầu an cho yên chuyện.

Nhớ hồi đi học đội tuyển, tôi là thằng cù lần xóm lẻ giữa một đám thành phố rất tự tin và rất oách. Học được tháng thì tôi bị đuổi về. Giờ gặp lại nhỏ bạn, thì ra tụi nó nghĩ tôi lúc trong đội tuyển là đứa rất tự tin, có phần huyênh hoang, ngạo mạn. Tôi cứ tưởng tôi khoát áo là yên chuyện, nào ngờ không xong, một đứa sợ hãi nhất bao giờ cũng là đứa cố tỏ ra tự tin trong mọi hoàn cảnh. Nhiêu đó thôi mà xưa tới giờ tôi không vỡ lẽ ra được.

Tôi cứ lớn dần, lớn dần. Một chuyện vui bé cũng khiến máu tôi sôi sục. Một chuyện buồn lẻ loi, mỏng manh cũng khiến tôi sầu thảm. Như chuyện bạn H. dự định làm công chức chẳng hạn, đó là một chuyện buồn, làm công chức nghĩa là tụi tôi mỗi đứa mỗi nơi rồi. Hay như bạn N., chẳng bao giờ nhắn cho tôi mẩu tin nào. Theo nghĩa nào đó, tôi lúc nào cũng thiếu thốn. Và tôi lúc nào cũng muốn ngấu nghiến tất cả mọi thứ.

Tôi đang ngồi ở công ty. Ở công ty, chẳng có ai đọc blog của tôi cả. Thiệt may mắn.

2 comments: