14.8.13

Đọc Chinatown

Trong ba truyện của Thuận, T mất tích, Vân VyChinatown, chỉ có Chinatown đem đến cho người đọc một liên tưởng rõ ràng nhất về người kể chuyện. Nếu như T mất tích khiến người như chỉ chú tâm đến các sự việc, Vân Vy liên tục được khuấy đảo bằng những cái tên, thì… Chinatown được kể một cách dung hòa và bi thương hơn cả. Bi thương. Bởi vì người đọc như đang nghe một người phụ nữ kể chuyện. Cô gầy gò, ngồi trên sô pha, tay cầm mùi soa, sụt sùi khóc, lúc cười, lúc khóc, chiếc khăn mùi soa đưa xuống đưa lên. Trong T mất tích, ít nhất người phụ nữ tên T còn có một cái tên, các âm sau mất đi chỉ vì đôi phần sức nặng, mà người đọc cảm nhận có một sự hời hợt nào đó. Nhưng ít nhất cô còn có tên T. T là một ẩn số. T mất tích. Người ta tìm T. Trong Chinatown, sự hời hợt không rõ ràng, người ta quan tâm nhau quá, nhưng cũng chẳng hiểu nhau. Điều đó càng nặng nề hơn, và chúng làm một người phụ nữ mất hẳn… cái tên. Không ai đi tìm một người phụ nữ không có tên.

Câu chuyện bắt đầu trên một chuyến tàu điện ngầm, mà có lẽ cũng không có câu chuyện nào để bắt đầu cả, một người đàn bà cùng với một cậu con trai tên Vĩnh đi đâu đó. Chỉ có thời gian là hiện hữu rõ ràng nhất ở trang đầu tiên. Người đọc không biết tôi là ai, không biết tôi cùng Vĩnh đi đâu, không biết mối quan hệ giữa họ tức Vĩnh, Thụy và tôi thế nào. Chỉ đến sau đó theo mạch kể, ta mới lơ mơ hiểu được, Vĩnh – là con của Thụy và nhân vật tôi. Nhưng tôi và Thụy thì chưa hẳn là vợ chồng. Tôi không kể nhiều về chính mình, bao bọc toàn bộ lời kể chỉ có Thụy, Vĩnh, hắn, bố mẹ cô, … và thi thoảng còn có sự xuất hiện của cô Feng Xiao nào đó. Ta có cảm giác, tôi muốn kể nhiều về người khác hơn về mình, hay tôi kể về người khác nhiều để quên đi chính mình trong ấy. Từ thói quen ăn uống, bạn bè của Vĩnh,… đến lịch sử cái tên của Thụy ,quê quán tổ tiên của Thụy, sự kì thị của người khác với cái gốc Hoa của Thụy,… lúc nào tôi cũng miêu tả tường tận. Ngay cả cô Feng Xiao cũng được tôi dành cho một phần đất kha khá để kể về gia cảnh và lịch sử nước nhà.

Tôi bị bao bọc trong những người đàn ông, tôi bị cuốn vào trong những câu chuyện nhỏ mọn của những người đàn ông ấy cho đến khi quên mất  chuyện mình. Trong Mảnh đất lắm người nhiều ma có một câu nói rằng Ngay từ khi bước chân về nhà chồng, người ta đã quên mất tên cô rồi. Cô nép vào chồng và mang một phần cái tên của chồng. Rồi mang tên con, rồi mang tên cháu. Cứ thế, lần lần, cô hòa tan vào, cô đánh mất mình đi trong chính những người ruột thịt của mình! Nếu như thế, tôi đã đánh mất mình trong nhiều thứ hơn nữa, tôi phải làm hài lòng những người ruột thịt nhưng một xã hội hiện đại không chỉ gắn kết với nhau bởi từ ruột thịt. Tôi cũng không thể nép vào chồng mình vì Thụy không cạnh bên. Tóm lại, tôi phải là một phụ nữ của cả xã hội, có bằng cấp, độc lập, có gia đình. Nhưng tóm lại tôi vẫn không có một cái tên cho ra hồn.

Tôi không một lời trách móc. Từ chuyện Thụy bỏ đi đến chuyện bố mẹ chỉ biết nuôi ăn cô để lấy được tiếng thơm. Tôi răm rắp, tôi xin vâng nhưng đâu đó trong tâm hồn tôi vẫn mong mỏi tự do. Tôi nói chuyện với người đọc, rồi nói chuyện với tiểu thuyết I’m Yellow của mình. Tôi tự nhận là người đồng hành lý tưởng để lẽo đẽo theo một “tôi” khác đến mọi ngả đường. Tôi trong I’m yellow tự kể về mình nhiều hơn cả mà không thông qua hành động của những người trung gian nào khác như bố mẹ, Thụy hay… hắn. Nhưng rốt cuộc, I’m yellow cũng không có được một kết thúc đàng hoàng.

Hay phải chăng, dù có viết tiếp I’m yellow cũng chỉ là một vòng lẩn quẩn như chính chuyện của tôi trong Chinatown.. Một ngày ba tiếng trong phương tiện công cộng còn gì là đời. Tôi quay lại bảo tôi cũng một ngày ba tiếng trong phương tiện công cộng. Chẳng ai phản ứng. Vì cuộc đời là cứ phải lơ đi mà sống. Chinatown bắt đầu bằng thời gian và kết thúc với thời gian , đó là khoảng thời gian mà người đọc ngồi cùng một người phụ nữ rất buồn mà đôi khi kể chuyện cười cợt để quên đi điều ấy. Theo đúng cái nguyên tắc bơ đi mà sống. Những cái tên, những mặt người của chính ai không quan trọng. Đó cũng là một cách để làm trái đất nhẹ hơn ngoài hệ quả của những cuộc tai nạn giao thông, bệnh tật hay đấm đá nặng nhọc.  

8 comments:

  1. Lâu rồi mới gặp em gái :)

    ReplyDelete
    Replies
    1. Là do em chưa đủ trình để gặp cái gì cũng viết được mà :)

      Delete
  2. Ều, viết hay đến độ anh muốn xách Chinatown ra thịt lại.

    ReplyDelete
    Replies
    1. Dô nghe ảnh khen đểu nè bạn Khuê :P

      Delete
    2. Cảm ơn anh Tuệ nhiều ạ :)
      Anh Khuê trên ghi "xỏ xiêng", dưới lại ghi "đểu". Dạo này anh thật bi quan =))

      Delete
  3. Ở Paris làm gì có xe điện mà cô ghi là xe điện, hề hề :P

    ReplyDelete
    Replies
    1. Hớ hớ, cái đó là tàu chớ hổng phải xe :)

      Delete