30.8.13

Sài Gòn đang mưa

Sài Gòn đang mưa. Tôi đang rầu đời trong một căn chung cư tọa lạc tại quận 8. Tối qua, khi đang xem Tam Quốc Chí tới tập 16, tôi đã tìm ra cách xài được Spotify trong một bài viết trên Tinhte.vn. Tối qua tôi nói chuyện linh tinh với một H ngoài Hà Nội, nghe một M nào đó giận dỗi qua tin nhắn mà tới giờ tôi vẫn chưa thể nhắn lại và tâm sự với một chị bạn cách đây rất xa.

Sáng hôm nay chị N và anh B tới Hà Nội. Anh T vẫn đang ở Hà Nội. Cũng tối hôm qua anh T nhắn tin hỏi tôi đã mua một cuốn mới ra của Kun chưa, sau đó hỏi tiếp tới cuốn vừa xuất bản của Võ Phiến. Tôi không nghĩ trong một tối anh T lại nhắc tới cả hai nhà văn tôi thích. Và cả hai ông đều là những kẻ tha hương.

Tôi bắt đầu ghiền ở nhà. Không đi đâu, cứ loanh quanh trong nhà với một con mèo trắng nhiều chuyện suốt ngày meo meo, trừ lúc ngủ. Lúc ngủ nghĩa là lúc tôi ngủ hoặc lúc nó ngủ, mà thật lạ, tôi không thấy nó ngủ nhiều lắm. Rốt cuộc thì nó có phải là mèo không? Làm một con mèo, sống một cuộc sống vạn năm không đổi trừ chuyện thay vì ăn cá nó phải ăn thức ăn công nghiệp kể cũng không tệ.

Lại nói tới chuyện Tam Quốc, phim truyền hình kể ra không tệ nhưng lắm lúc coi phát mệt. Đành rằng Điêu Thuyền đẹp thì có đẹp nhưng quay qua quay lại mãi cũng chán. Không hiểu sao Lữ Bố chịu đựng được cho tới lúc bại dưới tay Tào Tháo thì kể cũng lạ. Há chẳng phải vì thế mà hắn thành ra một kẻ thất phu hay sao. Đáng ra hắn phải chán sớm. Mỹ nhân trong thiên hạ thì nhiều. Nhưng thiên hạ thì chỉ có một. Khổ nỗi đời thuở nào mà người ta lại không thích mỹ nhân bằng thiên hạ. Điêu Thuyền mà còn cố kỳ kèo, khéo đến họ Tào cũng điêu đứng. Chết sớm là phải đạo.

H ở Hà Nội đang cảm nắng một anh chàng nào đó khác. Chuyện đơn giản lắm, người ta yêu nhau rồi chẳng yêu nhau nữa. Thế thôi, việc gì phải làm phức tạp mọi thứ lên.

Có lần anh T bảo thấy người ta ngoại tình thiệt là nhiều trong tiểu thuyết không. Ban đầu mình cứ nghĩ đó là chuyện gì ghê gớm lắm. Song người ta ngoại tình đầy cả ra. Riết rồi chỉ còn có một cách chống lại thế giới, là cứ kệ mẹ mọi thứ, cười hè hè ra. Rốt cuộc coi chuyện gì đó là ghê gớm thực ra chỉ là một chứng bệnh tự yêu của con người. Tuy thế, có một số chuyện vẫn phải suy nghĩ cho chín chắn rồi mới nên quyết.

Ví dụ chuyện tối nay ăn gì ?

2 comments: