24.9.13

Thành phố X

K ra đến thành phố X. Chuyến bay ngắn. Không gian dài rộng. Thế giới thu nhỏ lại cho vừa khung kính chật chội của chiếc Airbus cũ kỹ. Kể từ khi phát minh ra máy bay, có lẽ tâm lý của con người trong những chuyến đi xa phải thay đổi khác đi. Ta không còn thấy không gian, thời gian trải dài ra và hậu thuẫn với những cảm xúc chia lìa. Có chăng, chỉ là khoảnh khắc ù ù lúc máy bay cất cánh và hạ cánh, khi thành phố, làng mạc thu nhỏ lại rồi hiện ra như những mẩu mô hình dày đặc.

Không có ai đón K ở sân bay. H không ra đón K. H khác thì vì e dè và mệt mỏi cũng không vượt nổi mấy chục cây số trên những chiếc xe buýt đông kịt để đến sân bay. Chỉ có K, đeo ba lô và một chút mưa gió của chuyến khởi hành sớm đi thẳng vào X. K thấy thế giới thật buồn và không biết người ta tìm thấy gì ở 25 quốc gia mà họ đã đi qua như một bài báo nào đó. X chỉ là một thành phố. Một thành phố xa lạ. Làm thế quái nào mà "đừng khóc" cho đặng những ngày dài trước mắt.

[...]

Tôi hôn H. Chúng tôi dành cả ngày bên nhau trong một căn  phòng nhỏ không cửa sổ. Không gian khép kín mặc sức tràn ngập những dịu dàng và ấm nóng. Chúng tôi sống cho đến khi mệt nhoài, dồn nén những cô đơn lên nhau, tràn ngập nhau. H mặc chiếc áo sơ mi của tôi, nằm duỗi dài trên chiếc giường với tấm trải nhàu nát. Tôi ngồi bên cạnh, đốt lần lượt từng điếu thuốc và lau những giọt nước mắt trên khuôn mặt cô ấy. Chúng tôi nằm im như thế cho đến chiều tối. Tôi không biết X có gì. Tôi  không cần biết X có gì. Và tôi cũng không nên biết X có gì để hình ảnh của H tràn ngập, cho những ngày dài trước mắt, cho cả đời dài trước mắt.

[...]

Câu sẽ ngắn đi. Lời sẽ ít lại. Khoảng cách rộng ra và thời gian kéo dài, kéo dài. Cho đến lúc nào đó, sẽ chẳng còn gì khác. K nghĩ đến hai nốt ruồi bé bé dưới cổ H khi sắp phải rời X. Đêm đó tối trời, nghĩ đến cảnh H đứng giữa sân bay một mình rồi lủi thủi về lại thành phố, K thấy hơi sợ. Cũng đêm đó, K gọi điện cho H, H khóc mà chẳng nói câu nào. Từ một nơi nào đó cách xa X cả nghìn cây số, không gian quanh H đông cứng lại trong một tối đầy sao.

3 comments:

  1. chắc giờ cậu cũng đã nếm trải ít nhiều cảm giác yêu xa rồi nhỉ :P

    ReplyDelete
  2. Quá sến rồi đấy! Đọc như một đứa nào khác đang viết í.

    ReplyDelete