5.10.13

MR.X

Thầy X đòi chúng tôi phải có số liệu cụ thể. Mấy thằng bàn đầu lại nháy mắt. Thì bịa chứ sợ quái gì. Chính thầy cũng biết là tụi tôi bịa. Nhưng như thầy vẫn dẫn lại lời của chính thầy rằng bịa cũng phải có phương pháp. Tôi chả thể hiểu cái gì là bịa có phương pháp. Nó giống như chuyện ăn bẩn có phương pháp. Tóm lại là tởm như nhau.

Nhà quản trị luôn phải ra quyết định trong tình trạng thiếu thông tin. Nếu anh có thừa mứa thông tin thì hoặc anh rất giàu, có thể vung tiền mua tất. Hoặc anh đang học đại học. Trường đại học là một thị trường rất sôi động. Ở chỗ trường tôi học, nơi bẩn nhất là nhà vệ sinh. Nơi vắng nhất là thư viện. Căn tin thì đắt, hành lang thì hẹp, lòng chúng bạn bị chuyện điểm chát làm tủn mủn. Lần hồi tụi tôi chạy theo những cơn lo lắng triền miên mà chỉ facebook mới có thể chữa nổi. Lần hồi sợ thầy như sợ ma, trong bụng thì chửi, ngoài mặt thì sợ, tay làm, hàm nghiến. Mất ngủ để bịa ra mấy thứ chẳng giúp gì cho đời lẫn cho người.

Tụi sinh viên cũng là mấy sinh vật khó hiểu. Thầy dễ thì bị mang tiếng lười. Thầy khó thì bị cho là ác. Tựu chung cũng chỉ có hai loại thầy, một là lười, hai là ác. Song sinh viên thì nhiều thể loại. Thể loại đầu là mấy đứa mọt sách ngồi bàn trên. Thầy hát, trò khen hay, hỏi han khí thế. Tụi này chẳng bao giờ học bài khi thi (nghe tụi nó bảo thế) song toàn điểm cao. Thể loại mấy đứa vô ưu ngồi bàn giữa thì chăm chú ghi chép, song về nhà không học, khi thi cam chịu điểm trung. Thành phần chống đối hay ngồi bàn cuối với chuyên môn ngủ gật, nói leo, và bình luận rởm đời về mọi đề tài có thể thu nhặt được trong giờ học. Tôi chẳng thuộc phân nhóm nào. Vì tôi chia nhóm cho chúng nên tôi có quyền đứng ngoài cuộc. Cũng giống như giảng viên thì đứng ngoài bài giảng. Cấm cãi.

Cái điên nhất của thể loại đại học tôi từng kinh qua là chuyện bưng bít slide. Giảng viên không cho slide là điều tôi chẳng thể chấp nhận được dù bất kỳ lý do gì. Đâm ra mất đứa điểm cao toàn là bọn có khả năng tốc ký. Hết chuyện.

Kết luận cho quãng đời sinh viên sắp hết: Công nghệ hình ảnh 3D là một cú hích cho nền công nghiệp phim người lớn. Sinh viên thì phải chém gió. Có mấy thứ tôi cần cảm tạ hơn cả nhưng gì học được ở trường: Google dịch, Google tìm kiếm, Wikipedia và những lon Bò Cụng cho đêm trường lạnh lẽo. À quên, còn cả nền công nghiệp phim người lớn nữa. Thật là một sáng tạo vĩ đại. Ý tôi là, phim người lớn ấy.

Phim trong tháng: Phải "táo" đến mức như thế nào thì người ta mới có thể thành "huyền thoại"

No comments:

Post a Comment