29.11.13

Sinh trôi nổi, chết lênh đênh

Trong chương trình văn cấp 3 của tui có tác phẩm Một con người ra đời của Maxim Gorky, đại khái kể chuyện vượt cạn của chị kia trên đường đi. Thằng nhỏ sinh ra trôi nổi cùng hành trình của người mẹ. Chuyện không có chi, một đứa nhỏ sinh ra. Rồi nỗi vui mừng của một bà mẹ, nỗi sung sướng của anh chàng đỡ đẻ bất đắc dĩ cùng sự kỳ ảo của cuộc sinh sôi hòa làm một. Chuyện chỉ có vậy.

Lúc khác, hình như là năm ngoái tôi có đọc Sơn Nam. Trong truyện ngắn Một cuộc bể dâu có tả cảnh anh thanh niên mùa nước nổi không biết chôn xác người cha vừa chết ở đâu. Cuối cùng ràng vào một cái cối đá, thả xuống nước đặng nước ròng thì kiếm lại. Chuyện cũng chỉ  có vậy. Hoặc anh phải thả xác người cha xuống nước hoặc phải treo lên. Đằng nào cũng phải lênh đênh. Một đằng là trời, một đằng là nước.

Bữa nay tui lại đọc Chùm nho phẫn nộ. Một nhóm nông dân kia vì mất đất phải di chuyển đến California. Trên đường đi người ông trong gia đình ốm chết. Cả nhà phải lựa chọn, hoặc chôn ông trôi nổi, hoặc làm giấy tờ chôn theo nghi thức phải mất bốn mươi đồng. Mà mất nhiêu tiền đó thì chẳng đến được California. Cuối cùng họ tự chôn ông kèm theo một mảnh giấy bỏ trong chai thủy tinh ghi rõ thân phận. Chuyện là vậy.

Cái còn lại sau mấy chuyện đó là sống và chết. Ai cũng muốn sống và muốn chết yên lành một chỗ. Sinh ra trong một mái nhà yên ổn. Chết đi dưới một ngôi mộ tử tế. Cuộc đời trôi dạt lênh đênh chỗ này chỗ nọ là phần giữa. Không ai muốn phải cù bơ cù bất, đặc biệt là lúc sinh ra và lúc chết đi.

Tất nhiên là trừ mấy bạn đi Phượt. Mà chuyện này tui sẽ kể kĩ vào dịp khác.

No comments:

Post a Comment