23.3.13

Gần phòng tôi,

Gần phòng tôi, tức là chỗ trọ tôi đang sống, có một chị suốt ngày ở trong phòng mà không nói năng gì. Nghĩa là chị lặng im trong mọi hành động, ăn ngủ lặng yên, đi đứng lặng yên. Và tất nhiên những suy nghĩ của chị cũng lặng yên nốt.

Rất khó để có được một không khí yên tĩnh đến tuyệt đối như thế. Nếu phải ra đường, không khó để ta phải bắt gặp cảnh náo loạn, ồn ào lẫn bụi bặm. Nhưng khi về đến hang ổ của mình, cũng rất kinh khủng và đáng sợ để giữ mọi thứ theo trật tự, ít nhất là theo khuôn khổ của mỗi người. Tôi thì luôn bị làm phiền bởi một ông chú người Thanh Hóa hay Nghệ An gì đó. Ổng có một lịch sinh hoạt đều đặn, tối 10h ngủ, sáng 6h dậy và bật tivi, bất kể tivi đang chiếu thứ gì. Ổng cũng có một thói quen đó là luôn tạo được một không gian cho riêng mình, dù không gian đó cực nhỏ. Thành thực mà nói, tôi không ưa gì ổng. Nhưng tôi thích cách ổng bình phẩm về mọi thứ, tất nhiên là một mình thôi. Ổng luôn có một ý kiến gì đó cho các thứ xung quanh ổng, thành lời hẳn hoi. Và tất cả diễn ra trong một cái hốc nhỏ chưa đầy mười mét vuông.

Khái quát lên, để lặng yên mà sống là cực kì khủng. Như tôi không nói gì, nhưng tôi có các sản phẩm thay thế, mà tạ ơn Internet, những thứ đó đều có sẵn, chỉ với một chiếc laptop là ổn. Thế nên chị kia có thể nằm ngủ suốt ngày không, hay chị chỉ yên lặng. Ngủ thì khả dĩ hơn thật. Tôi không tin là con người ta có thể sống với tất cả thời gian chỉ để độc thoại nội tâm. Người ta sẽ phát điên lên khi không bật ra thành lời bất kể điều gì, dù nó có điên khùng đến đâu chăng nữa. Những điều rồ dại nhất cũng phải được nói ra, được bình phẩm, được người khác phán xét, được nhẫn tâm, được nhẫn nại, được yêu mến và được ghét bỏ. Giữa một bên là bị dày vò khi nói ra điều đó với yên ổn tâm can mà phải yên lặng, tôi chọn điều thứ hai. Mà tôi nghĩ, cũng không ít người chọn thế. Một lời nói khởi sự bằng một suy nghĩ ấu trĩ, tốt nhất nên gặp kẻ biết lắng nghe và hết mực vị tha, kẻ đó sẽ chuyển hóa nó thành năng lượng bằng sự tha thứ. Và người nói sẽ được điều đó tiếp thêm năng lượng để sống tiếp. Căn bản mọi thứ phải như thế. Bằng không thì tan tành cả.

Như sáng nay thức dậy, tôi nghe mọi người nói chị phòng bên đã chết. Hành động chết: Tự tử. Hình thức chết: Treo cổ. Nguyên nhân chết: Sự lặng im tuyệt đối của cuộc đời.

11.3.13

WC và thư viện trường

Điểm chung duy nhất: Đóng cửa quanh năm

Điểm khác biệt rõ nhất: Khi mà cái nhà vệ sinh bầy nhầy cô đơn còn ở đấy, mấy bụi cây thì rộn ràng như đang độ xuân thì vì tấp nập người qua và nhà dân thì lâu lâu lại đón vài kẻ không mời vác mặt đến tìm chốn ưu tư coi bộ vô duyên kì lạ hết sức với họ, thì chuyện cái thư viện mở hay đóng cửa chả bố thằng nào chịu dòm.

Có kì lạ không khi mà hễ một đứa nào đó mặc áo trắng quần tây hoặc vận một bộ đồ thể dục rất là đường hoàng lại bị coi như đồ ăn trộm có chủ ý chỉ vì vào mượn nhà vệ sinh. Sao mày lại không mượn nhà trên, mượn nhà dưới, mà lại muốn chui tọt ra sau vườn để vào được cái nhà vệ sinh của tao? – Đó là một trường hợp dù chưa bao giờ mắc phải (nói rõ  tí đỉnh) nhưng tôi đã từng nhìn thấy , thấy rõ luôn cái “thằng ăn trộm” đáng thương ấy nói vài câu lí nhí mà phải lặp lại đôi ba lần cho một bà lão đang giật mình thảng thốt. Và mấy bà già, khoảng trên tuổi lục tuần, dường như là một phản xạ vô điều kiện cứ phang lại rằng: Thế trong trường không có nhà vệ sinh à?  Và nếu các bà không hỏi lúc này- lúc xin cho mượn thì cũng là lúc kia – lúc đã mượn xong rồi.

Hoặc là cả…lúc đang mượn!!?? – Vài bà có máu hài hước lại còn hỏi nguyên cả cái profile : học trường nào, khối nào, tên gì và vân vân vào cái lúc mọi sự của kẻ mượn ít cấp bách nhất. Vậy thì có đáng không, khi mà bao nhiêu tiền bạc nào là xây dựng, hội phí đổ vào trường từ bao nhiêu ví tiền của phụ huynh để rồi sau đó những cái đầu vẫn còn thơ trẻ tí đỉnh không qua nổi sự nghi ngờ của một vài ai đó. Và, bao nhiêu ông bố bà mẹ thì ngây thơ mà nghi vấn rằng: Trường không có nhà vệ sinh đấy phỏng?

Ồ! Có một cái, có một cái nhà vệ sinh. Và X-WC nhà vệ sinh đích thực (chứ không như mấy cái bờ bụi ngoài kia). Tuy nhiên các em thì không yêu nó lắm. Dù vậy em vẫn giữ cho nó sạch sẽ nhưng sao sau bao lâu nó lại bầy nhầy ra như kia? – Bởi lẽ cái nhà vệ sinh không giống lớp học của nhiều em khác.

Có lẽ nhiều người nghĩ là khập khiễng khi so sánh lớp học với nhà vệ sinh. Nhưng thật ra đối với các thầy cô lúc nào cũng rằng sao nhà vệ sinh lại bẩn thế, các em thật thiếu ý thức thì vốn dĩ đã có sẵn trong đầu sự phân biệt đối xử rồi. Tóm lại khi lớp học ngày mở cửa hai lần với một thái độ chào đón học trò trong khi nhà vệ sinh lại vài ba năm đóng cửa đế một vài tháng tu sửa thì cách nhìn nhận của học sinh đối với nó lại khác đi. Nhà vệ sinh không biến thành một cái thường tình thì bảo sao người ta đối xử với nó một cách bình thường, bình đẳng được.

Tiếp đến với cái thư viện, em cũng đáng thương chẳng kém mặc dù người ta tưởng rằng em cao ngạo, tự kỉ, không chơi với ai. Và vì em không bao giờ mở cửa. Hoặc đôi khi mở lúc thanh tra trường chuẩn về. Thư viện biến thành chốn viển vông với tôi kể từ khi tôi nhận trên tay tấm thẻ thư viện đâu tiên năm cấp Một cùng nhiều bạn bè khác nữa rồi sau đó thì chẳng thấy cô thủ thư đâu. Lúc ấy thì nhiều đứa rất là háo hức nhưng sau cùng cũng hiểu ra rằng nơi đây là bất khả xâm phạm. Trong khi ấy, ai ai cũng nghĩ bọn trẻ bây giờ không ngó ngàng gì đến sách vở mà không biết một sự thật phũ phàng rằng, thư viện đã là một trong những điều bị biến mất trong những mong chờ của chúng tôi.

Người ta có cô đơn không khi đứng sững nơi đấy trong một mớ quay cuồng mà không biết mình có vai trò gì trong cái guồng máy rọt rẹt bị quay tay bởi những kẻ vô tâm. Nhưng sự cô đơn ấy có gần với nỗi thong thả hơn chăng. Cái đó thì tôi không biết, chỉ có điều, khi nhìn vào nhiều nơi, nhiều người tôi thấy có vài thứ thảm hại hoặc kiêu căng hoặc ta tưởng là như thế đến cô đơn rất nhiều.

10.3.13

Thư viện và cái email

Hằng tháng, đã một năm nay, đều đặn tớ vẫn nhận được một email không dấu.

Năm trước tớ có làm một cái thẻ bên thư viện thành phố. Không phải thẻ đọc-mượn thông thường, mà là phòng đọc doanh nhân (vip nhé :P). Phòng đọc này ngoài một bộ ghế rất oách để ngồi đọc còn có máy lạnh, nước uống, được đem cặp vào phòng để ngay cạnh. Trưa ăn cơm thì không phải tay xách nách mang mớ sách vở theo, mà để ngay trong phòng (cái này tớ liều mạng, vì nghĩ không ai lấy).

Chuyện chỉ có thế nếu như một hôm một chị váy ngắn đi vào ngồi trước mặt tớ. Tớ thề có trời là bình thường tớ trong sáng cực (mặc dù cũng thuộc loại độc mồm độc miêng :P), nhưng bữa đó tớ không đọc được trang nào. Khổ nỗi bàn trong phòng đọc này thuộc loại cao. Ngó xuống thì không sót tí sắc màu nào. Thế là tớ bó tay. Tâm trạng bứt rứt, nửa muốn cất bước nửa muốn ngồi lại, tớ cầu không chừa vị thánh nào (nhất là mấy vị trấn thủ thư viện) mai mốt thương tình cho tớ lên trên, đừng bắt tớ xuống mà tội nghiệp.

Quay lại cái email phía trên, ngoài chuyện hạn hữu được thưởng thức chút hương sắc bất đắc dĩ, tháng nào bên thư viện cũng gửi email về các tựa sách mới và một bảng tin kinh tế định kỳ. Bỏ qua mấy bản tin copy-past không thèm text-only dính một mớ định dạng trên web, mà nói trắng ra là vô giá trị, thì chuyện email tớ cũng không ưng. Thứ nhứt tài khoản email của toàn bộ thành viên phòng đọc đều bị thủ thư khai hết ra trong email. Nguyên nhân của vụ này là thủ thư không quan tâm đến CC và BCC khi gửi email. Kết quả tớ nắm trọn ít nhất 168 email của các thành viên phòng đọc. Cũng không có gì vui, nếu một ngày tớ không gửi email tỏ tình tới cả thảy 168 thành viên này, hoặc tổ chức một buổi gặp mặt cả thảy 168 thân hữu quen thuộc tại phòng đọc quen thuộc. Thú vị ra trò :P.

Thứ hai cả năm nay tớ nhận được cả thảy 20 cái email từ thư viện, mà không cái nào có dấu :|. Tớ cũng chả hiểu vì sao. Đây có vẻ là điều bí ẩn nhất với tớ. Cuối cùng tớ tạm giải thích là máy tính ở thư viện không có Unikey :P

Xem nào, cuối cùng nếu tớ là chủ của cái thư viện đó, tớ sẽ giải quyết chuyện này bằng cách sử dụng mailchimp.com, một dịch vụ email newsletters hoàn toàn miễn phí (với qui mô nhỏ kiểu này). Và đơn giản hơn là cài Unikey cho bất cứ máy tính nào ở thư viện :). Nhưng để tính thử coi, 168 thành viên, giả sử tất cả đều còn hoạt động và loại trừ những người không cung cấp email, một năm phòng đọc thu về khoảng 84 triệu đồng. Có lẽ đây là một số tiền quá nhỏ để tớ có thể đòi hỏi được những điều be bé như trên.

4.3.13

Hôm nay ở trường, cô giáo chắc không biết mọi người đã chán ngấy cái điệp khúc cũ rích về người Việt Nam, nên đương hăng hái cô thốt lên: Sinh viên Việt Nam ra trường chẳng biết làm việc gì. Ở dưới có đứa đưa tay lên nói: Thưa cô, đúng là sinh viên nước ta ra trường chẳng làm được việc gì, nên toàn học lên cao học rồi đi dạy đấy cô ơi.

Cũng hôm nay, cô cũng cũng bảo khai thác than nhiều quá rồi đời con cháu mình biết lấy gì mà xài. Lại có đứa đứng dậy lằm bằm: Đó là cô chẳng biết đấy thôi, mỏ "than" ở nước ta còn nhiều lắm. Cô cứ tới lớp em sau đợt thi cuối kỳ xem. Có mà nhòe.

Có bạn trên fanpage sách siếc than vãn: mình muốn bỏ cuộc lắm, đọc sách gì bây giờ cho thấm. Admin trả lời ngay và luôn: Có nhiều nhà văn viết sách cuối cùng cũng bỏ cuộc và đi qua thế giới bên kia bạn à. Nên nếu muốn thấm, tốt nhất bạn nên ra sông Sài Gòn mà nhảy xuống, tớ đảm bảo bạn sẽ được thấm tới phổi. Hết thấm nổi thì sẽ nổi lên, thường thường là sau ba ngày.

Lại có bạn hỏi: Có sách nào chỉ kiếm tiền không. Admin hồi đáp: Có đấy bạn, bạn mua sách thì sẽ kiếm được tiền. Có điều tiền kiếm được không phải của bạn mà là của công ty sách. Chúc bạn kiếm được nhiều tiền.

Admin đăng lên cái ảnh nóng bỏng về một cô em xinh tươi đang đọc sách. Một bạn bảo đó là "bán bổ tri thức". Admin phản hồi: Mình sẽ tài trợ cho bạn tiền nhang  nếu bạn chịu lập bàn thờ cho những cuốn sách của mình.

Kết luận: Cái đứa lắm chuyện phía trên và tên admin phía dưới cứ ngỡ mình hài hước. Hai tên đó không biết rằng sự hài hước là một nỗ lực tuyệt vọng muốn thoát khỏi cái lố bịch khả dĩ tồn tại. Và thường thường ít người nhảy ra khỏi cái vòng lẩn quẩn của sự lố bịch đó lắm. Thật đấy.

Như hôm qua lúc uống rượu xong, có đại ca bảo mấy dòng linh tinh mà tớ cặm cụi viết thiếu vắng sự hài hước. Tớ cũng thấy vậy. Tớ muốn sự hài hước đến phát khóc lên được, mà chẳng có ai mang cho.

Cho tớ xin một trăm gram hài hước đi nào, giá nào cũng mua bằng được.