30.10.13

những Narcissus không có sắc đẹp

MiKun có bảo, trên đời có 4 loại người.

Loại thứ nhất muốn cả cái xã hội nó nhìn vào mình, loại này thích làm chánh trị, làm diễn viên, làm ca sĩ.

Loại thứ hai muốn vài người thân thiết nhìn mình. Loại này thích ăn nhậu, hội hè, đình đám.

Loại thứ ba thấy cần thiết phải xuất hiện trước mặt người mình yêu thương. Cỡ như mấy nhân vật này thì chỉ bám váy đối tác. Đàn ông thì thiệt mệt, đàn bà thì thiệt tội.

Loại cuối, nghe đâu hiếm nhất, là "những người sống trong mắt tưởng tượng của người vắng mặt. Họ là những kẻ mộng mơ"

Dù là loại nào, "ai cũng cần có người nhìn lên mình"

Ngoài các loại đó ra, tức những kẻ sống bơ vơ, mòn mỏi trông đợi ánh nhìn kẻ khác một cách thèm thuồng, là những tay tự sướng, những kẻ AQ, những người bị triệu chứng thích vuốt ve, những Narcissus không có sắc đẹp. Ôi mới tội nghiệp làm sao những Narcissus không có sắc đẹp.

[...]

Hôm trước QK cùng AT cùng bước vào Ministop.

AT: Em nhớ Paris quá anh à

QK: Thôi đi cô, cô đã đi tới chỗ nớ hồi nào đâu mà bày đặt nhớ. Đừng vẽ.

AT: Người ta cũng nên bắt đầu nhớ những thứ mà mình ao ước chớ anh.

Chẳng có gì phù phiếm hơn cho một hôm thứ 2 về muộn. Chẳng có gì u ám, cũng chẳng có gì vui tươi hơn bằng. Tớ thì mong AT sẽ đi được Pháp, sau vài năm nữa. Tất nhiên.

25.10.13

Năm đó tôi sợ

Năm đó tôi sợ. Lớp chín ấy, tôi đã sợ phải đi thi đại học. Những kỳ thi với tôi như ác mộng. Tôi chống lại bằng cách không học. Tôi vẫn nhớ cái ngày nằm nhà khóc lóc vì điểm ba đầu tiên. Nguyên nhân vì tôi éo học bài. Tôi éo học bài vì tôi sợ. Tôi sợ một kỳ thi diễn ra sau đó gần 4 năm.

Đến khi phải đi thi đại học, tôi đã sợ mất mật. Tôi chống lại cơn sợ hãi đó bằng cách ngủ. Người ta lo lắng không ngủ được. Còn tôi lo lắng nên phải ngủ nhiều hơn. Có bữa tôi ngủ từ trưa đến tối mà vẫn còn muốn ngủ nữa. Tôi biết sức khỏe mình không đến nỗi. Chỉ do tôi lo lắng và chẳng biết cách thoát ra. Cho tới lúc rời khỏi trường cấp ba, trừ một hai đứa bạn, tôi không còn gặp ai học cùng lớp. Có lẽ tôi không muốn nhìn lại bất cứ thứ gì làm tôi liên tưởng đến cái quá khứ bơ phờ của mình.

Đến lúc lên đại học thì càng tệ. Những đứa chơi bời thì mặc sức chơi bời. Những đứa chăm học thì mặc sức cày cuốc. Đứa nào cũng có lý lẽ riêng. Khổ cái, đứa nào cũng cho là mình đúng. Tôi cũng cho tôi đúng. Chán muốn chết. Hôm bữa nói với T rằng tôi muốn đi làm gốm, đó là tôi nói thật. Giờ tôi chỉ muốn làm cái gì đó mà có thể sờ nắm được. Tôi kinh sợ sự tự tin căng đầy huyết quản của chúng bạn. Thế giới này mặc sức cho chúng tung hoành và chém giết lẫn nhau. Tôi muốn nói với chúng rằng nếu có thể, tao cũng muốn đâm chém với chúng mày đến khi tàn cuộc. Song chẳng chút sát khí, tôi lui. Anh T bảo tôi không muốn thắng. Tôi muốn nói với ảnh rằng tôi sợ. Tay tôi run, miệng tôi khô còn đầu óc thì chẳng nghĩ được gì. Dù muốn dù không, tôi chẳng thể giết nổi ai.

H có sát khí. H cũng có sát khí. Anh T có sát khí. Bố mẹ không có sát khí nhưng vần vũ trên đầu là những hoài vọng về sát khí, thông qua tôi, thông qua em tôi. Tôi không có gì, tay trắng, có cầm nổi kiếm cũng không đủ sức vung lên. Ngày còn học lớp 9, tôi không đi thi một cuộc thi nhỏ, ấy là do cái sợ hãi vì không có sát khí đó. Đến giờ em tôi không đi thi chính cái cuộc thi bé tẹo đó, tôi sợ nó giống tôi. Giống tôi ở việc không hành động, lẫn việc sợ hãi, lẫn việc mù mờ về chính bản thân mình. Dù gì, tôi mong em tôi giống tôi, song cũng muốn nó có thể đâm chém ai đó, vẫn muốn nó có thể tranh giành với người ta chuyện này chuyện nọ. Cho dù mấy chuyện đó với tôi, hay với em tôi đều là những thứ phù phiếm.

Giữa tháng sau H vào Sài Gòn. Tôi lại có thể ngừng nghĩ về chuyện chém giết. Trường đấu biến thành khuê phòng. Chiến tướng biến thành kịch sĩ. Cuộc đời mới thật tươi đẹp, tình yêu mới thật huy hoàng.

9.10.13

Đường đi học mỗi sáng mỗi chiều

Gần bốn năm qua, gần như hằng ngày, tôi đi trên một con đường để đến nơi mình cần đến nhất. Trường học, nơi những nỗi buồn hoàn thiện và tiêu tan, còn niềm vui thì vùn vụt như sao chổi – mặc dù, tôi chưa thấy sao chổi sao giờ. Linh tinh, tôi nghĩ việc đến trường sẽ giảm đi ý nghĩa của nó nếu bạn bay đi đến trường chứ không phải là đi trên một con xe đạp dãi dầu nhờn bụi. Tất nhiên là chẳng mấy khi tôi để ý đến chuyện em nó ra sao nếu không có một ngày em nó bị mấy tên gian tà xả lốp. Cũng giống như con đường mà hằng ngày tôi đến trường. Tôi sẽ không thích nó nếu luôn có những người bạn đi về cùng và khi ấy chỉ chăm chăm tám chuyện. Tám chuyện cũng tốt, nó làm mình vui. Nhưng những cái vui ấy chẳng bao giờ lặp lại, chẳng có cái vui nào giống cái vui nào. Và sẽ chẳng có thứ gì sâu đậm lên khi vui vì tám chuyện.

Khi nhìn những ngôi nhà trên đường về, tôi lại nhận ra những ngôi nhà mới hơn. Không phải những ngôi nhà mới sơn, mới xây. Đó là những ngôi nhà mà tôi mới nhận ra rằng nó tồn tại. Những ngôi nhà với hình thù khác nhau nối tiếp như bản danh sách lớp tôi. Mà đôi khi, nhìn thấy họ, cũng như như lúc nhìn những ngôi nhà ấy, tôi mới nhận ra tôi đã lơ họ đi như một điều vốn dĩ giữa vô số nhưng nhân tố nổi bật khác. Những người mà tôi ghét, người mà tôi thương, những người mà tôi ghen tỵ và ước được là họ đến bất lực thì thôi.

Có lần, tôi đã hỏi một người bạn rằng trên đường về nhà đằng ấy có loa phát thanh hay không. Người bạn đó nói với tôi rằng có, rất nhiều là đằng khác, đến Tết là reo vang lên luôn. Hóa ra không chỉ có mình tôi nghe những âm thanh ấy vào mỗi chiều về. Đài phát thanh ở quê tôi đã trở thành một sự sẻ chia thầm lặng, nhất là mỗi khi chiều về, hơn là vào những buổi sáng ồ ạt với toàn những lời quảng cáo thạch rau câu Long Hải này kia. Chiều muộn là lúc mọi người trở về để bật tung sự uể oải dồn nén, chẳng còn gì vui hơn những khi đi qua đài phát thanh… Tôi nghe những âm thanh người ta trao tặng nhau. Mà đôi khi, tôi nghe trong ấy những bài hát dành tặng cả cho mình. Một bài hát mà tôi không biết tên, tôi cũng không nghe rõ lời vì chiếc loa đã quá già để hát hò trong trẻo. Nhưng thế là đủ, con đường cộc cằn, đồng ruộng xanh mơn cùng bầu trời xanh trở nên hài hòa hơn hẳn. Tôi nắm chặt tay lái xe đạp, ước gì chiếc xe có thể càng chậm càng tốt để không đi qua khoảng không đầy ngọt ngào ấy. Có lẽ, tôi chẳng thể nào quên nỗi rung động của mình khi đó.

Tôi đã đi qua nhiều người, nhưng tôi chỉ nhìn thấy hai cụ già một cách thường xuyên nhất. Hai cụ ông. Một cụ xuất hiện ngày nắng. Còn một cụ hay xuất hiện vào ngày mưa. Một cụ tôi hay thấy lúc đi học về buổi chiều. Còn một cụ tôi hay nhìn thấy lúc đến trường vào buổi sáng. Cụ xuất hiện ngày nắng buổi chiều thường ngồi ở trước sân nhà không bóng tỏa, cụ thường ở trần và phô ra cái thân hình mập mạp đo đỏ khó tả. Cụ không cô đơn vì lúc nào bên cạnh cũng có ai đó bắc đẩu ngồi cùng để nhìn dòng xe qua lại. Còn cụ xuất hiện ngày mưa buổi sáng khi nào cũng ngồi trên lan can dưới bóng một cái cây trong vườn, cụ gầy ốm và lúc nào cũng đội một cái mũ len đỏ. Trông cụ rất giống cụ ông trong phim hoạt hình Mary And Max mà tôi từng xem. Vì cụ luôn xuất hiện khi phông trời u ẩn, vì cụ lại đội chiếc mũ len đỏ, và vì quanh cụ chẳng có ai mỗi lần xuất hiện. Một đứa trẻ cũng không. Suốt một năm, tôi cứ nghĩ sẽ hoàn hảo hơn nếu người đội chiếc mũ đỏ ấy là một cụ ông. Tôi chỉ để đến chiếc mũ len đỏ ấy cho đến khi biết cụ đích thị là ông chứ không phải bà. Mới đây, tôi thấy ba bốn đứa con nít trước sân nhà cụ, chắc là cháu chắt gì đó, thế cũng vui. Cơ mà người già ít quần áo thật, ông mình trần vẫn hay mình trần, ông mũ đỏ vẫn luôn đội mũ đỏ…

Tôi còn thấy nhiều thứ những thứ vụn vặt nhưng cũng hãy cho là lý thú. Như chuyện một thằng bé không cho bạn chơi cùng nên suỵt con chó đang gừ gừ để nó cắn bạn mình. Chuyện một thằng bạn cũ tôi từng chỉ nó học bản cửu chương năm cấp Một bị ăn tát ngay trên đường vì trộm điện thoại. Chuyện một thằng bé mặt mày trắng trẻo, giọng nói lanh lảnh chửi tục như mút kẹo sau lưng mình… Tôi thấy lý thú vì tôi vô can, có yêu có ghét gì thì cũng vô can.

Giờ thì tôi đi học sáng, có nhiều điều nói trên khó mà thấy lại. Dù có học chiều tuần hai buổi dằng dặc ra.

5.10.13

MR.X

Thầy X đòi chúng tôi phải có số liệu cụ thể. Mấy thằng bàn đầu lại nháy mắt. Thì bịa chứ sợ quái gì. Chính thầy cũng biết là tụi tôi bịa. Nhưng như thầy vẫn dẫn lại lời của chính thầy rằng bịa cũng phải có phương pháp. Tôi chả thể hiểu cái gì là bịa có phương pháp. Nó giống như chuyện ăn bẩn có phương pháp. Tóm lại là tởm như nhau.

Nhà quản trị luôn phải ra quyết định trong tình trạng thiếu thông tin. Nếu anh có thừa mứa thông tin thì hoặc anh rất giàu, có thể vung tiền mua tất. Hoặc anh đang học đại học. Trường đại học là một thị trường rất sôi động. Ở chỗ trường tôi học, nơi bẩn nhất là nhà vệ sinh. Nơi vắng nhất là thư viện. Căn tin thì đắt, hành lang thì hẹp, lòng chúng bạn bị chuyện điểm chát làm tủn mủn. Lần hồi tụi tôi chạy theo những cơn lo lắng triền miên mà chỉ facebook mới có thể chữa nổi. Lần hồi sợ thầy như sợ ma, trong bụng thì chửi, ngoài mặt thì sợ, tay làm, hàm nghiến. Mất ngủ để bịa ra mấy thứ chẳng giúp gì cho đời lẫn cho người.

Tụi sinh viên cũng là mấy sinh vật khó hiểu. Thầy dễ thì bị mang tiếng lười. Thầy khó thì bị cho là ác. Tựu chung cũng chỉ có hai loại thầy, một là lười, hai là ác. Song sinh viên thì nhiều thể loại. Thể loại đầu là mấy đứa mọt sách ngồi bàn trên. Thầy hát, trò khen hay, hỏi han khí thế. Tụi này chẳng bao giờ học bài khi thi (nghe tụi nó bảo thế) song toàn điểm cao. Thể loại mấy đứa vô ưu ngồi bàn giữa thì chăm chú ghi chép, song về nhà không học, khi thi cam chịu điểm trung. Thành phần chống đối hay ngồi bàn cuối với chuyên môn ngủ gật, nói leo, và bình luận rởm đời về mọi đề tài có thể thu nhặt được trong giờ học. Tôi chẳng thuộc phân nhóm nào. Vì tôi chia nhóm cho chúng nên tôi có quyền đứng ngoài cuộc. Cũng giống như giảng viên thì đứng ngoài bài giảng. Cấm cãi.

Cái điên nhất của thể loại đại học tôi từng kinh qua là chuyện bưng bít slide. Giảng viên không cho slide là điều tôi chẳng thể chấp nhận được dù bất kỳ lý do gì. Đâm ra mất đứa điểm cao toàn là bọn có khả năng tốc ký. Hết chuyện.

Kết luận cho quãng đời sinh viên sắp hết: Công nghệ hình ảnh 3D là một cú hích cho nền công nghiệp phim người lớn. Sinh viên thì phải chém gió. Có mấy thứ tôi cần cảm tạ hơn cả nhưng gì học được ở trường: Google dịch, Google tìm kiếm, Wikipedia và những lon Bò Cụng cho đêm trường lạnh lẽo. À quên, còn cả nền công nghiệp phim người lớn nữa. Thật là một sáng tạo vĩ đại. Ý tôi là, phim người lớn ấy.

Phim trong tháng: Phải "táo" đến mức như thế nào thì người ta mới có thể thành "huyền thoại"