29.11.13

Sinh trôi nổi, chết lênh đênh

Trong chương trình văn cấp 3 của tui có tác phẩm Một con người ra đời của Maxim Gorky, đại khái kể chuyện vượt cạn của chị kia trên đường đi. Thằng nhỏ sinh ra trôi nổi cùng hành trình của người mẹ. Chuyện không có chi, một đứa nhỏ sinh ra. Rồi nỗi vui mừng của một bà mẹ, nỗi sung sướng của anh chàng đỡ đẻ bất đắc dĩ cùng sự kỳ ảo của cuộc sinh sôi hòa làm một. Chuyện chỉ có vậy.

Lúc khác, hình như là năm ngoái tôi có đọc Sơn Nam. Trong truyện ngắn Một cuộc bể dâu có tả cảnh anh thanh niên mùa nước nổi không biết chôn xác người cha vừa chết ở đâu. Cuối cùng ràng vào một cái cối đá, thả xuống nước đặng nước ròng thì kiếm lại. Chuyện cũng chỉ  có vậy. Hoặc anh phải thả xác người cha xuống nước hoặc phải treo lên. Đằng nào cũng phải lênh đênh. Một đằng là trời, một đằng là nước.

Bữa nay tui lại đọc Chùm nho phẫn nộ. Một nhóm nông dân kia vì mất đất phải di chuyển đến California. Trên đường đi người ông trong gia đình ốm chết. Cả nhà phải lựa chọn, hoặc chôn ông trôi nổi, hoặc làm giấy tờ chôn theo nghi thức phải mất bốn mươi đồng. Mà mất nhiêu tiền đó thì chẳng đến được California. Cuối cùng họ tự chôn ông kèm theo một mảnh giấy bỏ trong chai thủy tinh ghi rõ thân phận. Chuyện là vậy.

Cái còn lại sau mấy chuyện đó là sống và chết. Ai cũng muốn sống và muốn chết yên lành một chỗ. Sinh ra trong một mái nhà yên ổn. Chết đi dưới một ngôi mộ tử tế. Cuộc đời trôi dạt lênh đênh chỗ này chỗ nọ là phần giữa. Không ai muốn phải cù bơ cù bất, đặc biệt là lúc sinh ra và lúc chết đi.

Tất nhiên là trừ mấy bạn đi Phượt. Mà chuyện này tui sẽ kể kĩ vào dịp khác.

28.11.13

Tạo phím tắt cho lệnh bất kỳ trong Microsoft Word

Bạn người yêu hỏi mình cách tạo phím tắt (shortcut) để định dạng gạch ngang một đoạn text nào đó. Trong Microsoft Word, kiểu thế gọi là Strikethrough. Entry này hướng dẫn tạo phím tắt cho thao tác định dạng đó. Hơn nữa, sau này ta có thể tạo phím tắt cho bất kỳ thao tác (command) nào nếu muốn.

Bước 1: Click chuột phải vào bên trái phía trên của cửa sổ Word, chọn Customize the Ribbbon

Tạo phím tắt cho lệnh bất kỳ trong Microsoft Word
Bước 2: Chọn Customize trong hộp thoại Word Option

Tạo phím tắt cho lệnh bất kỳ trong Microsoft Word
Bước 3: Trong mục Categories, kéo xuống chọn All commands. Trong mục Commands, chọn Strikethrough. Trong ô Press new shortcut key, bấm tổ hợp phím tắt mong muốn để gán cho thao tác Strikethrough. Chú ý: ở đây tớ dùng tổ hợp Alt+Ctrl+X. Đây là tổ hợp phím chưa được dùng để gán cho bất kỳ thao tác nào trong Word. Ta có thể biết điều đó trong thông báo Currently assigned to: [unassigned]

Tạo phím tắt cho lệnh bất kỳ trong Microsoft Word
Ta có thể gán bất kỳ tổ hợp phím nào cho thao tác. Tuy nhiên nếu gán một tổ hợp phím đã được sử dụng cho một thao tác khác thì Word sẽ lấy kết quả gán gần nhất. Như bên dưới, ta gán tổ hợp Alt+Ctrl+P cho lệnh Strikethrough. Dòng Currently assigned to: ViewPage cho biết tổ hợp này đã được gán cho lệnh ViewPage. Nếu tiếp tục thì Word sẽ lấy tổ hợp trên gán cho lệnh Strikethrough mà bỏ qua lệnh ViewPage trước đó.

Screenshot 2013-11-28 20.27.27
Kết thúc thao tác, chọn AssignClose. Bằng cách này, ta có thể gán bất kỳ tổ hợp phím nào cho mọi thao tác trong Microsoft Word để có thể sử dụng nhanh chóng hơn.
Chúc bạn người yêu làm bài tốt Smile

Link bài gốc: http://www.howtogeek.com/162840/how-to-add-a-keyboard-shortcut-to-a-command-in-word-2013/

24.11.13

Thêm vào danh sách

Tôi thêm món cà muối người-yêu-style vào danh sách những món yêu thích của mình. Không phải vì nó ngon đến mức khiến tôi ăn ngày ăn đêm (như món ruột cá kho của má), cũng không phải nó đẹp (mặc dù quả nào quả nấy trắng ngần xinh xắn), mà bởi vì tôi chưa từng ăn món nào mặn bằng.

Ở Sài Gòn đủ lâu để tôi biết trân trọng cái mặn trong vô số những thứ ngọt đường. Thức mặn có hại cho tim, thuốc lá có hại cho phổi, còn tình yêu thì mang đến vô số bất lợi cho mọi cơ quan đoàn thể. Tôi mến tôi quí tất cả những thứ đó. Đùa thôi, tôi thấy bạn người yêu làm cà muối nhưng vẫn giữ nguyên cuốn lủng la lủng lẳng. Mà cà muối kiểu này tôi google kiếm cái hình thì không ra. Tôi mến bạn người yêu cũng vì thế, nghĩa là google không ra, phải tìm bằng cách khác. Tình yêu là thứ không thể xài google. Đấm chết bạn nào bảo xài Ping hay Yahoo, hay đặc biệt là anh Cốc Cốc cha căng chút kiết này.

1474884_174924616039943_1784930713_n

Bạn người yêu bảo ăn cà với canh rau muống luộc. Hà Nội thì có sấu có dọc, trong Nam này thì có chanh thêm vào. Canh chan cơm, cầm cái cuốn cà cắn một ít, lùa cơm canh vào miệng. Một quả cà ăn hết một bát cơm. Tiết kiệm phết.

Cà muối mười ngày mới được ăn. Yêu đương thì muối vô thời hạn. Có khi ăn được, có khi trật ăn. Đến đây người nào nói cách muối là quan trọng thì sai bét. Quan trọng là lúc nào cũng phải sẵn có cà, để muối sai bận này ta muối bận khác. Đùa đó. Bạn người yêu đừng giận tội nghiệp :P

Tôi thêm vụ đi họp lớp, họp hội đồng hương vào danh sách những-việc-không-bao-giờ-làm của mình. Kể từ khi tôi chửi thằng Trung-forum lúc thấy tên nó chình ình trên ngõ vào forum trường thì tôi biết mình chẳng bao giờ hợp với mấy vụ kitsch sặc sụa này. Thằng Trung-forum sau khi nghe tôi chửi thì có còn men đại khái “mất niềm tin vào con người tiến bộ” gì gì đó. Nó chửi thế thì sai bỏ bà. Bốn năm rồi từ ngày tôi rửa tai rửa mắt nghe nó chửi nhưng vẫn chả thấy “tiến bộ” ra được gì sất. Thằng Trung-forum đó dù gì cũng là ấu thơ sơ sẩy của tôi. Nó cũng giống thằng Thiện-đại-ca, thằng Học-đầu-gấu-ở-lại-lớp, thằng Bác-Văn-xấu-chơi. Thậm chí Trung phò rung ơi. Mày nên cảm ơn tao, vì bây giờ thì tao cho mày được xếp ngang hàng với chị hàng xóm xinh như mộng từng làm điêu đứng tao một thời. Cái chị mà nãy tao có ngó qua facebook, thì thấy chị ấy được mời đi dự họp hội-đồng-hương-thôn. Cái hội chẳng biết có bao người mà đầy đủ cả 1 chủ tịch và 2 phó chủ tịch. Ác liệt vãi cả ra.

Lại nghĩ trong cả thảy mấy chục đứa phổ thông, cả trăm đứa đại học, tôi hình như chẳng thân được với ai. Cả cái xã Cát Minh lẫn cái thôn Xuân Thượng hồi đó tôi chẳng đá banh được với bọn chúng bữa nào. Thành ra, nghĩ kĩ tôi muốn đi họp hội đồng hương lẫn bạn đồng lớp hóa ra rất bất khả. Thôi thì bạn người yêu cứ muối cà cho tôi ăn tiếp đi. Muối mấy tuần mấy tháng thì tôi cũng chịu. Chứ gặp lại thằng Trung phò rung thì tôi bó tay. Chẳng lẽ giờ đối diện với nó tôi phải thú thật là “Ờ há, mày hồi đó phát ngôn quả chí lí, quả chí lí.”

22.11.13

Bay đêm không liên quan gì tới Antoine de Saint-Exupéry

khue

Trên Goodreads tôi đặt mục tiêu cho mình đọc hết 65 cuốn sách trong năm nay. Tôi vẫn chưa hoàn thành và nói thật là chẳng buồn thấy phải hoàn thành. Tôi lại đặt mục tiêu phải xếp loại đại học loại khá, phải được TOEIC tèng tèng 450 để thoát kiếp sinh viên. Tôi đặt mục tiêu dậy sớm chạy bộ. Tôi đặt cả mớ mục tiêu loằng ngoằng và chi tiết nhưng mãi chẳng buồn ngó lấy một giây. Nó cũng chẳng khiến tôi buồn hay lo lắng mấy trừ khi tôi buộc lòng phải nhìn ngó chúng bạn. Tôi không buồn vì chúng. Chỉ có mỗi chuyện tình cảm thì tôi không đặt mục tiêu gì (hồi xưa có, nhưng giờ không) mà vắng em có một ngày, lòng tôi nặng như có đá. Đêm qua thiếu ngủ, giờ thiếu sức. Mà nói thật là có nước mịa gì cho cam.

Tôi (đã từng) yêu nhiều người, nhiều lần. Có người kéo dài, có người thoáng chốc. Có người gối đầu lên người kia. Cũng có người đứng độc một cõi mà đến giờ tôi vẫn chẳng dám ngỏ lời.  Chẳng có kẻ nào ở lại cùng tôi hay bay cho hết quãng đường dài nghìn cây số. Cái quãng đường mà cách đây mấy tháng tôi đi qua, giờ em làm chồng thêm một lớp dày không dấu chân. Thế mà em đi mất. Tôi biết nhìn khuôn mặt ai cho hết đêm dài.

Bài tập, ôn thi chất chồng. Cuộc đời trước mặt xếp lớp ngổn ngang. Tôi biết ôm ai cho hết những ngày dài hở em.

11.11.13

Sử dụng multiple weights của font trong Powerpoint

Tớ rất ghiền sử dụng font. Font yêu thích của tớ là Helvetica với cái weight Helvetica Ultralight. Nó trông như thế nàyScreenshot 2013-11-11 19.30.45
Trông rất ổn đúng không :D. Đúng là ổn thật, nhưng chỉ ổn trong Photoshop thôi. Với một tín đồ PowerPoint như tớ thì lại khác. Trong PowerPoint, bạn không thể tùy chỉnh nhiều weight như trong Photoshop. Nhưng khoan đã, weight là gì? Bạn có thể hình dùng qua hình sau. Nó là các weight khác nhau của bộ font Helvetica Neue.
Helvetica_Neue_typeface_weights.svg Khi cài đặt bộ font Helvetica Neue, bật PowerPoint lên, bạn sẻ chỉ thấy mỗi Helvetica Neue regular mà không thấy bất kì weight nào khác (chẳng hạn Thin hay Ultra Light). Và kết quả là bạn sẽ chỉ có một sản phẩm rất ư chán kiểu này.
Screenshot 2013-11-11 19.45.33 Mình đã thử nhiều cách. Và cuối cùng mình đã tìm ra cách để mang em Helvetica Ultra Light vào PowerPoint như hình trên. (Ha ha ha ha)
Bước 1: Bạn vào mục quản lý Font của Windows (cái này tự biết nhé)Bước 2: Bạn gõ tên font ở ô tìm kiếm, ở đây mình là Helvetica Neue. Kết quả tìm kiếm sẽ là:
Screenshot 2013-11-11 19.32.43
Bước 3: Nhấn đúp vào bộ font Helvetica Neue. Chọn weight cần thiết (ở đây mình chọn Helvetica Neue Ultralight. Chuột phải và chọn Properties. Trong tab Details, nhớ tên phần title. Bạn vào mục font của powerpoint, gõ đúng tên này thì weight đó sẽ sử dụng được. (Với điều kiện bạn đã cài đặt đủ bộ font).
Screenshot 2013-11-11 19.33.03
Khi mình tìm đủ các kiểu trên google để làm cái này, thì chỉ thấy họ chỉnh trong Slide master đủ các kiểu, nói chung là mình chả hiểu cái qué gì. Bạn nào quan tâm có thể tham khảo trong link này.
Trong font kiểu Open type, còn có các Glyphs cực đẹp. Sắp tới mình sẽ thử cái này trong PowerPoint thử xem.
Còn đây là link của bộ font Helvetica Neue đã việt hóa trên Fontbox.vn
Nói chung là mình đang rất chi phấn khích vì từ giờ đã có thể mần tình với em Helvetica Ultralight trên cái giường PowerPoint cổ điển nhưng diễm lệ này rồi. Hơ hơ.

Tái keyboard: Viết blog bằng Windows Live Writer cực kỳ sướng :D

10.11.13

Chủ nhật ngày 10 tháng 11 năm 2013

Tin tức vĩ mô:

Bão Hải Yến sẽ không đổ bộ vào miền Trung mà hướng ra Bắc. Khi vào tới đất kinh kỳ, nghe đâu cũng không còn là siêu bão. Người Hà Nội tha hồ mà sung sướng. Sáng nay, mình gọi điện về nhà cho ba, ba đang uống cà phê, ngó bộ rất ung dung nhàn nhã. Nói xui xẻo, nó (tức Hải Yến bà bà) mà quá bộ tới thăm, thì nhà mình sẽ thành đống gạch vụn.
article-2494635-1950176F00000578-601_964x960-e245bLớp cờ vây của anh Tuệ sẽ tiếp tục mở cửa. Bạn nào vô tình hay hữu ý ghé vào blog của mình, mà lại có nhu cầu thích học (hoặc thử) cờ vây thì có thể liên hệ với anh í để biết thêm chi tiết (bấm vào hình dưới á :P). http://www.blogcovay.com/

Tinh tức vi mô

Mình phát hiện ra một anh là Slide Designer. Mình không biết lại có người tự nhận mình như thế ở Việt Nam đấy. Slide ảnh làm hay blog của ảnh mình đều thích. Tiếp sau blog anh Binh Nguyen, blog này mình tìm thấy được khá thứ. Người ta làm rồi viết ra, để những người chưa biết đọc được, làm theo thì rất đáng quí. Hai chủ nhân blog trên đều viết rất khá, lại viết toàn những thứ sờ sờ trước mắt, những thứ gắn với công ăn việc làm, đến những việc như làm thế nào để có một cái slide thuyết trình ổn thỏa, đánh giá thị trường như ra sao, tìm hình ảnh ở đâu… Mấy thứ đó, ngó vậy mà khó, mà không phải ai cũng rảnh rang chia sẻ.
Note hai blog này lại để đọc dần. Giống như đọc tiểu thuyết vậy.
Chuyện cá nhân nhất nhất nhất. Tuần sau NH vào.

Note: Bộ font dùng trong slide trên là Futura, gồm 2, 3 weigh gì đó. Bạn có thể download bản Việt hóa tại đây

6.11.13

Nỗi tuyệt vọng được thể hiện như thế nào

Các nhà văn thể hiện nỗi tuyệt vọng (của nhân vật) bằng nhiều cách.

MiKun yêu dấu trong Đời nhẹ khôn kham viết về nỗi buồn của mẹ Franz thông qua hành động xỏ dép. Mẹ Franz trong nỗi đau đớn tuyệt vọng mất đi người chồng đã xỏ nhầm hai chiếc dép khác nhau. Và trong suốt chuyến đi bà không nhận ra điều đó. Vì là một người phụ nữ chuẩn mực, sự quên đó của bà đã in đậm vào trí óc Franz bé nhỏ nỗi đau đớn khôn cùng.

Steinbeck trong cuốn tiểu thuyết mang màu sắc tự thuật Tôi, Charley và hành trình nước Mỹ đã kể một câu chuyện khác. Lúc ghé vào khách sạn, ông đã truy dấu theo một gã đàn ông chán nản qua các dấu vết mà hắn để lại. Ông biết hắn chán vợ, ông biết hắn chán làm tình với cả gái điếm. Song khi tìm khắp phòng, ông vẫn không thấy hắn bỏ quên lại thứ gì, đến một chiếc cà vạt cũng không. Steinbeck tuyệt vọng vì sự nhớ của gã đàn ông. Ông kinh hãi các thói quen máy móc đến chết chóc.

Cũng có cách tuyệt vọng khác, ngoài quên và nhớ ra. Đó là kiểu biết người yêu không bắt máy mà vẫn cứ gọi. Gọi mà chẳng mong gì người khác trả lời ấy cũng là tuyệt vọng vậy :)