19.1.14

Đọc Khởi sinh của cô độc

 Khởi sinh của cô độc không phải là một cuốn sách hồi hộp gay cấn nhưng người đọc luôn luôn cảm thấy mình bị cuốn hút vào nó và không thể rời mắt được. Đó có thể là một cách nói quá cũ kĩ khi viết về một cuốn sách. Nhưng bằng sự thấu hiểu của mình, Paul Auster đã tạo nên một sự tin cậy nơi người đọc. Dù ông có viết về sự cô độc của người cha bằng ngôi thứ nhất hay ngôi thứ ba.Đúng hơn, ta cũng không nên chia cuốn sách một cách quá rạch ròi như trên. Vì như cái tên Khởi sinh của cô độc, tác giả không chỉ đi tìm nơi sự cô độc đến, nó đến như thế nào và tồn tại ra sao, mà còn ngầm chỉ ra cách chấm dứt sự cô độc. Vì thứ gì có khởi sự thì cũng có hồi kết thúc, dù là một thứ tưởng chừng vô hạn như sự cô độc.

Sự cô độc tồn tại trong người cha của Paul Auster. Trong suốt mười lăm năm ông đã sống một mình trong một ngôi nhà cố định, miễn nhiễm với thế giới và không làm bất cứ điều gì để trang hoàng cho cuộc sống của chính mình. Ông sống và chết ở cùng một nơi. Một người xa lạ nhìn vào cuộc sống của ông, hay thậm chí là con trai mình đều không thể hiểu nổi sự bất cần và bất di bất dịch ấy. Anh đưa ra nhiều lý do để hiểu được cha mình, người đọc không biết liệu anh đúng được bao nhiêu. Nhưng về cơ bản, đằng sau giọng văn trơn tru mà Paul nói về người cha đã mất, như một người sống nói về kẻ đã chết, anh vẫn đang tìm kiếm một sự tường tận. Đó không chỉ là điều một đứa con nên làm với cha mẹ, mà đúng hơn là nên làm với chính bản thân mình. Bằng cách thấu hiểu người cha, anh cũng phần nào hiểu được chính mình. Như Paul Auster nói trong cuốn sách: Sự hiệp hòa khi chúng được nhìn vào cùng lúc là thay đổi tính chất hiện thực của mỗi sự kiện. Cũng như hai vật thể, khi đưa lại gần nhau, gây ra một thứ lực điện từ không chỉ ảnh hưởng đến cấu trúc phân tử của chúng mà ngay cả khoảng không gian giữa chúng nữa, vì thế hai (hay nhiều hơn) sự kiện hiệp hòa với nhau tạo ra mối liên kết trên thế giới, thêm vào một hay nhiều khớp nối để được chuyển qua hệ thống mênh mông của các trải nghiệm.

Những câu chuyện của người khác là cách dễ dàng nhất để chúng ta thấy được chính mình, bởi vì khi ấy ta nhìn thấy bản thân bằng một ánh nhìn khác. Vừa nhìn thấy mình một cách sâu sắc nhất, vừa nhìn thấy toàn diện nhất. Đó không phải là một điều mà người ngoài thấy được dù có cố gắng hiểu người khác khách quan đến mức nào. Sự cô độc của người cha phải chăng vì ông đã thiếu đi một câu chuyện để nhìn, hay không có câu chuyện nào giải quyết nỗi khổ của ông trọn vẹn nhất. Để ông thấy rằng ngoài kia còn tồn tại những con người với những mảng màu khác nhau, mà dù có không muốn thì ông cũng đã từng gắn bó với họ. Bằng kí ức và thực tại, ai cũng cần một người nào đó để làm người ngoài của chính mình, dù cả thế giới không hiểu ta thì ta cũng không thể phủ nhận rằng, nhờ họ mà ta có thể gắn kết với cuộc đời này, để cuộc đời cô độc của ta có thể mạnh mẽ tồn tại. Người cha không tìm kiếm điều đó, ông tưởng mình đã hiểu hết thảy và sống một cuộc sống tự giác nhất, nhưng… cũng mong manh nhất.


Paul Auster viết về kí ức với cái tên A.. Ẩn mình đằng sau kí tự của một ai khác. Quá khứ là một câu chuyện, khi không có thứ gì kể cho ta nghe, ta buộc phải tự mình kể chuyện. Mối quan hệ giữa một kẻ ở quá khứ và hiện tại, dù có rất xa lạ, thì cũng chỉ có một, ai cũng tạo nên hoàn cảnh vì một mục đích nào đó, và ai cũng cố để khiến tương lai tốt đẹp lên. Đó cũng là lý do khiến những người xung quanh đôi khi không thể hiểu ta là ai và muốn gì, vì họ không sống cùng ta trong quá khứ. Paul Auster viết về kí ức của mình như để bù đắp cho những gì người cha chưa làm được. Anh phải tự kể câu chuyện của mình, và sau này con trai anh sẽ chẳng phải lục lọi và xác tín mọi điều như anh đã từng. Hiểu được một nửa con người ở hiện tại đã khó khăn, hiểu được toàn bộ con người ở quá khứ càng mệt nhọc hơn.

Khởi sinh của cô độc còn là một cuốn sách của các mối quan hệ, giữa người với người, giữa suy nghĩ và suy nghĩ, đan xen vào những tự sự triền miên kí ức. Ta không biết có thể nhớ được bấy nhiêu, nhưng thế giới với những gì băng qua trước mắt, thật tuyệt khi được san sẻ cảnh vật với một ai đó. Có thể có nhiều điều sẽ thay đổi, không nhanh như cảnh vật lướt qua, nhưng chắc chắn hơn. Những mối liên kết bao gồm chút ít tình thương thì chẳng bao giờ mất.

No comments:

Post a Comment