6.4.14

Bạn và chuyến đi

Ngày nhỏ, nàng tung tăng chạy nhảy. Cái con đường nối nhà nàng với nhà cô bạn hàng xóm nọ tưởng như mòn vẹt vì những bước chân sáo của hai đứa. Nàng lớn lên, cô bạn nọ cũng lớn lên. Bạn ta biết làm điệu, còn nàng thì chẳng biết làm gì ngoài việc đắm chìm vào một thứ ương ương lỡ dở. Nàng cũng muốn được hóa thân giống bạn nàng. Bỗng chốc được mặc quần soóc mà khoe trọn cặp chân gầy guộc, dựa vào đâu đó mà nói năng liếng thoắng với mấy anh hàng xóm xinh tươi. Ờ, hình như là xinh tươi, khi nàng lớn lên, nàng thấy ai cũng xinh tươi cả thảy. Đẹp chỉ mỗi nụ cười, mỗi đôi mắt, mỗi cái gật đầu tủm tỉm thì cũng hãy là đẹp. Có những người ở gần nàng quá mức, thế mà có chăng sáu tháng mới gặp nhau. Khi gặp lại, người đó cười hỏi, nửa năm rồi hẳn. Nửa năm ư, cùng quá là mấy quyển sách và năm phim lẻ thôi chứ mấy. Nửa năm của những bước chân bất động, hóa ra lại ngắn ngủi đến thế. Người ta nói trong Inception, một phim nàng đã xem, là giấc mơ thì dài hơn cuộc sống thực rất nhiều, vì mọi sự kiện diễn ra nhanh hơn. Với nàng cái quan trọng không phải là giấc mơ hay cuộc sống mà là chuyện chúng ta đang sống ở đâu. Chúng ta đâu có sống trong một phạm vi nhất định dù có thể nào. Chúng ta qua lại giữa giấc mơ và thực tại nhanh nhảu đến mức không kịp quy đổi đơn vị thời gian, rồi lại trách cứ, rồi lại dằn vặt tại sao lại lãng phí thời gian như thế. Nàng đang viết đây cũng là một giấc mơ. Gắng gượng để viết mỗi ngày cũng là những giấc mơ, những giấc mơ chảy tràn trong từng câu chữ, nổi bật lên trên cái nền thực tại hẩm hiu. Hai giờ trôi qua chậm rãi hơn là ngồi tìm kiếm linh tinh trên Google.

Và nàng viết....

Nàng viết một câu văn giới thiệu cho một truyện ngắn đã học, truyện về một người đàn ông cả đời đi khắp năm châu, cuối đời lại liệt giường, lết từ mé giường này sang mé giường kia mà như đi nửa vòng trái đất. Nàng bảo truyện ngắn ấy viết về cuộc đời và viết về những chuyến đi, nhưng những chuyến đi ấy chỉ là dĩ vãng. Còn tất nhiên, chuyến đi ở tương lai thì đang lỡ dở vì đứa con của người đàn ông ấy không biết có đến nơi cha mình khát khao được đến và giờ thì bảo con trai thực hiện không. Người ta bảo có ai hiểu gì không cái chuyến đi trong dĩ vãng ấy, nhưng những chuyến đi ấy chỉ là dĩ vãng là sao. Là sao ư? Là thế, là cái khắc khoải của một người chờ chết, nhưng kéo dài ghê ghớm vì khi đó ông đã nghĩ đến sự chuyển động của cả cuộc đời mình, rồi cả cái mơ ước nhỏ nhoi không ngờ nữa. Câu chuyện nàng học, thực chất chỉ là chuyến đi của một con người chủ động cả đời, nhưng đến cuối đời phải phó thác ước vọng của mình cho một kẻ khốn nạn khác. Người đó nhận ra mình trước kia cũng khốn nạn như vậy, đôi chân không cưỡng lại được tâm hồn, đến cuối đời cũng không đến được nơi gần mình nhất. Giờ thì dù có làm gì, chuyến đi hiện tại cũng chẳng là của ông. Kẻ được phó thác kia có thể tùy nghi với cái chuyến đi mang linh hồn khắc khoải đó. Đó mãi mãi chẳng bao giờ là chuyến đi mà ông có thể sở hữu được.

Cứ cho như ông ta từng là con người với những ảo mộng thì có quan trọng gì, ngày cuối đời ông vẫn mải đâm đầu vào một thứ ảo mộng khác. Con người chỉ tìm đến niềm vui trong những chuyến đi, những chuyến đi không vui là những chuyến đi dễ dàng sa ngã. Nào có trách được đứa con không biết mục đích thực sự trong chuyến đi từ lúc khởi hành. Những chuyến đi không thấy vui, không biết ý nghĩa là gì thì có nên chăng việc dấn mình vào để có cơ hội đâm đầu vào sa đọa. Người đàn ông đó đã sai, không sai với chính ông ngày trước, mà sai với đứa con bây giờ. Vì ông đã bắt nó làm một điều mà nó không hiểu, có thể nó đã lần đầu tiên khám phá ra được điều gì đó. Nhưng đó không phải là cái chân lý ông muốn, mà là cái đập vào mắt nó đầu tiên trước cái bến bờ lý tưởng mịt mù của kẻ gần đất xa trời.

Người từng trải nghĩ mình đúng nhiều thứ, đúng với cả những hối tiếc hiện thời mà ngày trước giá mình đã làm thế này thế khác. Người ta áp đặt thứ đó vào con trẻ và bảo chúng hãy làm đi kẻo mai này hối hận. Nhưng người ta không biết ai cũng đang sống trên con đường đầy rẫy những nhu cầu riêng, như Chrome Web Store với biết bao ứng dụng, như nơron thần kinh vô số mà chả khác nhau mấy nếu ta ít chúng hơn bạn bè bao nhiêu cái. Chủ yếu là ta biết gắn kết mọi thứ lại với nhau cho phù hợp mà thôi.

Nàng đã từng tiếc, tiếc rất nhiều về việc đánh mất những mối quan hệ trong trẻo xưa kia. Giờ gặp vài người, nàng không thể cười mà không cảm thấy đôi phần vất vả. Nàng nhận ra ai cũng thay đổi, mà kiểu tóc hay cái quần soóc xinh xinh chẳng đáng không phẩy mấy phần trăm trong ấy. Chỉ là ai cũng chia tình cảm ra thành nhiều hướng hơn mà lơ đi mất vài sợi dây liên kết cho bền chặt. Không chỉ liên kết người khác với chính mình, mà còn liên kết người khác, với người khác, với trăm người khác nữa. Nàng có từng tiếc việc nửa năm không gặp những con người vốn trước đây choảnh chọe với mình không. Câu trả lời là có, đôi khi có, những người xinh đẹp sao lại lơ nhau buồn bã thế. Nàng hiểu, đó là lý do sinh ra những đám đông, để thời gian được ngắn lại, để ai đó níu giúp ta một người bạn đứt đây, để ta không mất đi một người bạn, để người bạn đó không trôi dạt vào cõi buồn tênh.

No comments:

Post a Comment