23.5.14

Một buổi sáng

Đây là list những thứ tôi đọc trong một sáng nghỉ làm:

  1. Bài của anh Giáp Văn Dương nói về người trẻ và những thứ họ phải làm.
  2. Bài của chị Bảo Anh về việc luyện tập (thể dục, thể thao, thiền…), “con đường” và “đích đến” gắn với cuốn “Khỏe lên trẻ lại” của Huỳnh Kim Tước.
  3. Bài của anh Trần Quốc Tân về liên hoan phim Cannes và chuyện đọc Đốt.

Tôi nhớ lại Murakami và sự khủng khiếp khi đi đâu cũng gặp ông. Những người tôi quen chia ra làm hai nhóm: Nhóm một là những người đọc ông. Nhóm hai là những người đã đọc ông. Nhóm thứ nhất thường hỏi:”… đã đọc (tên phẩm nào đấy của Murakami) rồi chứ?”. Trong khi nhóm hai phản ứng kiểu: “Murakami ?” (cười). Tôi thuộc nhóm đầu khi nói đến Đốt và thuộc nhóm hai khi nhắc đến Niezsche, Sartre, Freud và đại loại các tác giả (tôi) đọc chả hiểu cái qué gì.

Thật ra là cũng hiểu một chút “qué”, nhưng tôi không nghĩ chuyện đó lại quan trọng. Đọc Đốt là chuyện quan trọng. Một thanh niên đọc Đốt sẽ khác một thanh niên không đọc. Nhưng còn mấy ông kìa. Xùy, chỉ là chuyện chém gió như tôi đang làm bây giờ.

Chẳng có gì đáng nói nếu không đọc Murakami. Chỉ có một thứ Murakami có mà tôi thèm đến phát sợ: Nhịp điệu. Tôi luôn nghĩ ông là một người sống rất nhịp nhàng. Tiểu thuyết của ông, cuộc sống của ông, tất cả đều có nhịp điệu. Cách ông chạy bộ, cách ông (viết về) làm tình, cách ông ngồi vào bàn làm việc mỗi ngày đều lặp lại theo một tần số nào đó. Nhịp điệu là thứ rất khó để đạt được, phải tu tập, luyện công biết bao lâu mới có. Trong tiểu thuyết của Đốt cũng có thứ nhịp điệu như thế, nhịp điệu của sự “quằn quại”.

Trong những ngày này, khi tôi bắt đầu đi làm, thứ tôi sợ và cũng là thứ tôi muốn có nhất chính là “nhịp điệu”. Nhưng có lẽ tôi đã hiểu sai. Tôi sợ sự lặp lại chứ không sợ “nhịp nhàng”. Một đoạn nhạc phát lặp lại 3 lần liên tiếp sẽ không thể trở thành một rondo. “Nhịp nhàng” bản thân nó đã có sự phát phát triển, tất nhiên là với một tần số nào đó. Rất khó, khó đến kinh khủng để có được thứ lặp lại như thế. Khó kiểu tôi buộc mình mỗi ngày hay mỗi tuần đều phải viết. Và khi ngồi vào bàn, đầu tôi rỗng như bầu khí quyển của mặt trăng.

Tôi thậm chí còn ghen tị với những ai có được một nhịp độ nhất định cho cuộc đời mình. Không có được thứ như thế, đầu óc tôi rối tinh rối mù hết cả, nhớ trước quên sau, chuyện nọ xọ chuyện kia. Rồi sau mỗi ngày dài, công việc vẫn ứ đọng mặc dù nghĩ lại thì chẳng có gì quá phức tạp. Chỉ cần một chút xíu trôi chảy, một chút xíu cố gắng, một tí ti kế hoạch là ổn cả.

Bạn người yêu lại khác. Mặc dù căng thẳng trong đợt thực tập hay khóa luận tốt nghiệp, bạn ấy vẫn có một nhịp độ mà tôi chẳng thể có. Bạn ấy cứ thế mà đi, căng thẳng ra ngoài, tĩnh lặng vào trong và mọi thứ có cách nào đó để trôi đi suôn sẻ.

Tôi không được như thế. Và mọi thứ (có lẽ) phải bắt đầu lại, từ những việc nhỏ nhất.

Tôi đi giặt đồ.

2 comments: