19.6.14

30 days of writing #3: Nội mình

Rảnh rỗi kể chuyện bà nội mình:

Bà nội mình lấy chồng qua mai mối, chẳng yêu đương hẹn hò gì. Lấy nhau xong, ông mình đi bộ đội, ba mình hai, ba tuổi thì ông mất. Bà ở thế nuôi ba mình. Hồi đi chạy giặc, bà gánh ba mình một đầu, đầu kia xếp đồ. Đòn gánh chông chênh nên té, ba mình từ đòn gánh lộn nhào xuống đường, mũi toét chảy máu. Có thằng tây bế ba mình lên cười  khà khà, chỉ ba mình bảo: “Bé mi xa năm bờ oăn”. Rồi chỉ nội mình bảo: “Má mi xa năm bờ ten.” Bà nói mấy thằng tây khoái con nít. Mấy thằng Đại Hàn thì khoái ăn ớt với ăn dừa. Hồi xưa, ba mình lấy dừa với ớt đổi cho bọn nó lấy xi cu la với đồ hộp. Ăn mệt nghỉ. Sau này bọn đó khôn, biết mặc cả nên đổi bớt “mệt nghỉ” một tẹo.

Bà nội mình là sale man thứ thiệt. Gì bán cũng được. Ngày thường bán rau. Tết thì bán cây phát tài, hai ngàn một cây bỏ cho mấy chỗ bán lẻ. Bà tiết kiệm từng chút, từng chút. Hồi ba mình còn nhỏ đi học xa. Bà ăn toàn bánh tráng mì, người phù vì thiếu đạm mà bà tưởng bị mập. Tết mình về nhà, bà cho mình 500k tiêu chơi. Khi đi vô lại thành phố, bà cũng cho mình 500k. Bà bảo lúc mình lấy vợ, bà tặng nửa cây vàng.

Bà nội mình ăn uống kham khổ thành quen. Bà có thể ăn cơm với nước muối. Ba mình la miết. Chắc vì thế nên bà nấu ăn dở tệ, thua xa má mình. Hồi xưa ba má đi coi thi, bà nấu ăn cho mình. Mình quen ăn đồ má nấu, ăn đồ bà không thấy ngon. Mình la ó um sùm, bà rượt đánh mình, mình cắn lại. Có lần bà giả chết, mình sợ phát khiếp. Đó là khi mình còn nhỏ.

Cũng là lúc mình còn nhỏ, bà thường dậy sớm tưới rau. Nhà nội mình âm u nên mình không dám ngủ một mình, phải ra ruộng rau đứng ngó cho đỡ sợ rồi lẽo đẽo theo bà ra chợ. Ở chợ hay có mấy ông mãi võ nói tiếng bụng. Ổng cầm con chuột bạch nhỏ nhỏ rồi nói chuyện với nó. Phải rất lớn sau này mình mới biết ổng nói tiếng bụng. Lúc nhỏ mình tưởng con chuột biết nói chuyện éo éo. Sợ khiếp.

Bà mình giỏi buôn bán thế mà nhà mình chả ai theo nghiệp này. Ngày xưa thời còn kham khổ, ba má mình ngoài đi dạy còn phải nuôi heo và làm nan. Làm nan nghĩa là làm mấy đồ bằng tre như thúng mủng nong nia dừng xàng. Bà mình làm xấu nhưng nhanh. Ba mình làm đẹp nhưng chậm. Má mình bảo chờ ba mình làm xong một cái rổ thì cả nhà chết đói. Nên ba mình chỉ được vót vành thúng. Nội mình đan. Rồi đem ra chợ bán. Lương giáo viên tiêu được mươi ngày thì hết. Thời ấy cô hai mình bỏ làm giáo viên đi buôn cũng vì thế. Nội lúc trẻ thì làm bánh tráng, bán bánh tráng, làm ruộng, về già vẫn giữ thói quen buôn thúng bán bưng. Ngày nào có chợ nội cũng bán thứ gì đó. Rất lợi hại.

Nội mình ngủ lúc 8, 9 giờ, dậy lúc 4, 5 giờ. Bất kể nắng mưa.

Nội mình rất khoái đi xin thuốc ở trạm xá theo diện bảo hiểm y tế. Tức là miễn phí. Ngày mình còn ở nhà, tháng nào nội cũng xuống trạm xá xin thuốc. Ba mình quen biết mấy ông bác sĩ ở trạm xá nên nội mình xin dễ hơn người khác. Nội cũng thích đi châm cứu và từng bị chó dại cắn. Nhưng nội mình ít khi ốm nặng. Có lẽ nội sẽ thọ tới hơn trăm tuổi. Nội không khoái ăn ngon. Nhưng ra đường thì phải diện cho tươm tất. Có đôi dép với cái áo vía, đi ăn dỗ nội mới dám xài. Bình thường cất trong tủ, lâu lâu lấy ra ngắm vuốt.

Hồi nội mình đòi ăn chay trường. Ba mình la inh lên vì sợ thiếu chất, bảo bà mà ăn, ba đốt nhà. Nội không dám ăn nữa nhưng rằm với cuối tháng, mồng một vẫn ăn. Món nội hay ăn là chao aka đậu hũ thúi theo ngôn ngữ của mình. Mà thúi thật, chả biết là do cách làm hay sao. Hồi nội ăn chao, mình thấy không chịu nổi, len lén đem vứt ra góc vườn. Tới bữa ăn, mùi hũ chao ấy vẫn còn thoang thoảng mặc dù vườn mình rất rộng. Ba bảo vườn nhà mình dư cất thêm hai cái nhà nữa, mỗi cái 120 mét vuông.

Nội cuốc đất rất khỏe. Hơn sáu chục tuổi vẫn cuốc đất được rào rào. Cuốc hết cả cái vườn. Hồi xưa mình rất phục.

Mặc dù mình không nói ra. Nhưng mình rất yêu bà nội của mình Smile

4 comments:

  1. mình vừa đọc vừa mường tượng được hết nha. kể cả câu cuối :)

    ReplyDelete
  2. Không biết nói gì nữa... :) chân thực dễ thương như cái cây ngọn cỏ.

    ReplyDelete
  3. Mặc dù mình không nói ra. Nhưng anh trai Quang Khuê viết dễ thương quá!!

    ReplyDelete