19.6.14

30 days of writing #4: Giao thông

  1. Ý nghĩa đèn tín hiệu cần nhớ: Đèn xanh là được đi. Đèn vàng là đi chậm. Đèn đỏ là đứng lại. Đèn đỏ với còi tin tin tin tin thì nghĩa là: Tránh khỏi đầu xe cho tao rẽ phải thằng cờ hó…
  2. Lời từ chối lãng mạn phổ biến nhất trên những cung đường: Xin đừng hôn em.
  3. Có ba thứ không bao giờ lấy lại được: Tên đã bay, lời đã nói và thời gian đã trôi qua. Ờ quên, còn một thứ nữa: Tiền ngu nộp cho mấy anh cảnh xoét.
  4. Định luật đường đông: Đường vắn chạy nhanh, đường đông chạy chậm, kẹt đường không chạy được. Và 40km/h nếu thấy bóng mấy anh công an.
  5. Một thứ tôi học được trong môn quản trị học: Nhà quản trị luôn phải ra quyết định trong tình trạng thiếu thông tin. Khi gặp công an giao thông tôi cũng thế. Tôi không biết mình sai hay đúng, tôi không có chứng cứ mình đúng, tôi không biết mình nhớ đúng luật hay không, tôi không biết các anh muốn bao nhiêu. Và tôi phải ra quyết định có dâng hiến 200k cuối cùng của mình cho “ngân khố”.
  6. Cũng là một thứ tôi học được: “Mần ni, mấn nì, mân ní…, chỉ cần như thế, không cần mất thì giờ…”
  7. Sân ga số 9 ba phần tư trong Harry Potter cũng giống như đèn vàng ở Việt Nam. Bạn biết nó tồn tại, bạn cứ húc vào, và bạn sẽ qua.
  8. Ở cùng một cột đèn giao thông, những sinh viên phát tờ rơi sẽ không ai nghĩ tương lai của mình giống như những người bán vé số. Còn những người đi đường chờ đèn xanh sẽ lờ đi cả hai. Chúng ta cứ thế mà trôi qua nhau.
  9. Lời nói dối kinh điển thốt ra từ người xa lạ trên những con đường của thành phố này: Cho anh/chị/em/cô/chú… mười nghìn đổ xăng. Bán xe đi mà đổ xăng anh/chị/em/cô/chú… nhé !

1 comment:

  1. Rất khó xử với điều số 8. Và quá đau lòng cho điều số 9.

    ReplyDelete