28.6.14

30 days of writing #7: Việc học

Giã từ chuyện học hành là một việc không mấy dễ dàng đối với mình. Khác với bọn tư bản phương tây, cứ thành niên là coi như phải tự sống, tuổi thơ của hầu hết “những đứa trẻ” ở Việt Nam kéo dài cho đến năm 22 tuổi. Nghĩa là nếu bạn học đại học, bạn vẫn là trẻ con với nghĩa được bố mẹ chu cấp. Trong khoảng thời gian này, dù có đi làm thêm cũng chỉ là gom góp được dăm ba đồng sắm sửa này nọ kia, không thể xem là đã tự lập. Nhưng một khi đã có bằng đại học. A lê hấp, bạn phải nhảy vào đời. Còn một con đường khác để kéo dài tuổi thơ là học lên thạc sĩ ngay lập tức. Đối với chuyện này mình không chấp, nhưng đó chẳng phải là thứ mình định làm.

Ngoài chuyện tiền bạc thì cũng còn thứ khác đáng lo ngại. Không đi học sẽ là kết thúc cho chuỗi ngày mộng mơ đến ngày mai. Đích của mọi đứa sinh viên là đi làm. Khi còn ngồi mài quần trên lớp đứa nào cũng háo hức áp dụng với chả thực tiễn. Song khi đã đi làm thì mới thấy ngày trôi quá nhanh, thực tiễn ngắn ngủn không áp dụng được mấy. Đi làm chỉ tổ kiếm tiền nhét vào mồm. Đi học ngoài chuyện lợi ích về kiến thức còn cho con người ta thứ cảm giác được ước mơ, được nói “mai mốt mình sẽ…” hay “ngày mai mình sẽ…” Đi làm cái là hết, mai mốt là ngày tám tiếng, ngày mai là ngày tám tiếng. Không chóng thì chầy cũng phải dẹp bỏ một số thứ đã từng là niềm tin nơi giảng đường.

Mấy đứa bạn mình mỗi đứa mỗi ngả. Đứa có chuyên môn thì làm freelancer trông cũng oách. Đứa không chuyên môn thì mở ra cái này cái nọ buôn bán. Mình chẳng có chuyên môn gì mà cũng chả có khiếu buôn may bán đắt, thành thử hơi hốt. Hồi còn đi học, vẫn biết sinh viên là sướng nhất, ngày học một buổi, buổi còn lại đọc tiểu thuyết bét nhè. Nhưng giờ đi làm rồi, mới thấy, sinh viên không phải là nhất nữa mà là thiên đường nơi hạ giới mãi mãi không quay trở lại. Sinh viên muốn làm gì thì làm, cùng lắm là thi lại, thi lại cùng lắm là rớt, rớt học lại là cùng. Giờ thì bố đời cũng chẳng dám rục rịch, rục rịch thì miệng móm ngay :)).

Nói thế thôi chứ vẫn còn cách để kéo dài những giấc mơ nơi giảng đường là tiếp tục đi học. Mình sẽ tiếp tục học và kiếm tiền để tiếp tục học. Trước mắt là học một lớp ngắn ngắn, sau đó là một lớp ngắn ngắn nữa, sau đó là một lớp ngắn ngắn nữa…

Lớp thì ngắn mà tiền thì nhiều. Đại học Việt Nam làm quái nào mà rẻ thế nhỉ. Học ở ngoài vài tháng bằng học đại học 2 năm :))

(Mình sẽ học một lớp Creative Idea bên AiiM, sau đó hên hên có tiền thì thêm một lớp Creative Concept bên Worksagon. Hi vọng đủ tiền :D)

1 comment:

  1. học đại học làm gì cho khổ, toàn học mấy thứ nhảm nhí

    tự học là con đường ngắn nhất, tuy khó nhưng chắc được kiến thức.

    nhìn thử vài cụ ngày xưa như nguyễn hiến lê, phạm quỳnh, đào duy anh mới học hết phổ thông tự học rồi làm sử gia đấy thôi nói chung là tự thân vận động

    ReplyDelete