28.6.14

Phim Grand Budapest Hotel, Wes Anderson và Stefan Zweig

(Viết cho Ngọc Hà, không phải review)

Hôm nọ anh có viết một entry ngổ ngáo về phim “Lost in translation” và phim “Her”. Post lên blogspot và tumblr được một tẹo thì có bạn vô bảo hai phim này không phải cùng một đạo diễn. Anh thấy anh thật ngu nhưng anh tự bao biện rằng hai phim đó quả thực giống nhau. Đó là hai phim anh thích, có nhân vật chính được nàng thơ Scarlett Johansson thủ vai và cùng nói về nỗi cô đơn (chúng ta đang sống trong một thời đại bội thực nỗi cô đơn phải không em nhỉ).

Hôm nay em về quê. Bình thường khi em còn ở đây, anh không còn thời gian làm gì khác nữa :P. Em đi, anh có dư thời gian để đọc 400 trang “Tru tiên” và xem được một phim của Wes Anderson – phim Grand Budapest Hotel. Anh rất thích phim này.

Wes Anderson, đạo diễn và tác giả kịch bản của “Fantastic Mr. Fox”, “Moonrise Kingdom” và “Grand Budapest Hotel” là một nghệ sĩ anh rất thích. Phim của ông rất tỉnh. Phải, hài hước, có vẻ bơ đời, chỉn chu nhưng  rất phóng khoáng. Anh không biết phải diễn đạt làm sao cho đúng. Anh thấy vui khi xem “Moonrise Kingdom” ông làm năm ngoái. Đó làm một phim tình cảm, hài hước kiểu trẻ con và không phải của trẻ con. Nhân vật chính, nhân vật phụ đều rất cá tính và màu phim thì có vẻ cổ cổ. Nói chung, “Moonrise Kingdom” là một phim dễ xem, vừa phải ở mức vẫn giữ được vẻ tươi mới và lạ nhưng không quá kén khán giả. Khi màn ảnh của rạp chiếu bóng tràn ngập chém giết đì đùng, rô bô đại chiến, hài ma lẫn lộn, sự tồn tại của một phim như thế là một niềm hơn cả an ủi :).

Tụi mình nên xem lại phim này một lần nữa.

moon2_thumb[1]moon3_thumb[1]

Trở lại bộ phim anh vừa xem, “Grand Budapest Hotel” được Wes Anderson lấy cảm hứng từ các tác phẩm của Stefan Zweig. Ông này thì kinh rồi, được dịch ở Việt Nam tá lả âm binh gần cả chục cuốn. Anh chỉ đọc tác giả này mỗi một cuốn mỏng dính – Kỳ thủ. “Grand Budabest” có màu phim cổ cổ – anh không hiểu sao các phim của Wes Anderson anh đã xem lại luôn ngả nâu vàng, phim “Fantastic Mr. Fox” và “Moonrise Kingdom” cũng có đặc điểm thế. Các nhân vật của Wes Anderson luôn biết chắc những gì mình làm, quyết đoán, hào hoa và dĩ nhiên là lúc nào cũng “tỉnh bơ”. Anh thích kiểu tỉnh bơ trong các phim này. Nó làm anh nhớ đến phim của Quentin Tarantino như “Pulp Fiction” hay “Inglourious Basterds”, nó cũng làm anh nhớ đến cuốn sách anh đọc dở hai lần “Cái trống thiếc” của Gunter Grass – các tác phẩm đó đều hài hước. Sự hài hước đến từ thái độ xem cuộc đời như một trò đùa, sự dửng dưng với những gì được cho là quan trọng, và nổi loạn từ chân tơ kẽ tóc mà nổi loạn ra.

“Grand Budapest Hotel” của Wes Anderson có các cảnh quay cân xứng. Anh cũng thích sự cân xứng (anh thích hơi nhiều thứ nhỉ :P). Các cảnh quay có bố cục cân xứng luôn làm anh cảm thấy hào nhoáng và an tâm. Anh nghĩ những con người lịch lãm luôn muốn mọi thứ phải phải hoàn hảo mà cân xứng, đối xứng là một đặc điểm dễ thấy nhất. Nhân vật chính trong phim – ngài quản lý khách sạn Grand Budapest là một con người lịch lãm kiểu thế.

budapest14

trailer-2-the-grand-budapest-hotel-16470

GBH1

grand-budapest-hotel04 (1)

Sau khi xem xong phim này, anh muốn đọc thêm một vài truyện ngắn Zweig, xem thêm một phim nữa của Anderson là “The Royal Tenenbaums” và đọc cho hết “Cái trống thiếc”. Cũng giống như Christopher Nolan, Tim Burton, Anh em nhà Wachowski hay Quentin Tarantino và Vương Gia Vệ, Wes Anderson là sẽ là đạo diễn mà anh trông đợi được xem tiếp các phim tiếp theo. Anh hi vọng vọng em cũng thế.  Vì anh không thích xem phim một mình chút nào :).

No comments:

Post a Comment