20.7.14

Một thằng cháu nhỏ

Thằng cháu "nhỏ" của tôi học cùng lớp với tôi được bốn năm. Mặc dù nó không được lễ phép đúng mực lắm, kiểu như lúc tôi yêu cầu nó gọi tôi bằng “cô” thì nó bảo “cô… cái tô” thì tôi vẫn không nghĩ nó là một kẻ đáng chê trách. Đúng là không đáng chê trách bằng người bạn họ hàng của anh tôi ngày trước (mà tôi từng nghe anh trai kể).

Thằng cháu tôi rất hài hước, lúc nào cũng có thể hài hước, cứ mở miệng ra là ít nhất cũng có một từ vô duyên được bật ra rất duyên dáng. Mặc dù chuyện học hành rất ật ở, mà tôi chả hiểu cách gì mà nó lại có khả năng dùng từ vựng khéo léo đến thế. Ví dụ ra thì khó, vì tôi cứ nghĩ là mình nhớ hết những gì nó nói, nhưng rốt cuộc sau khi cười cũng quên hết cả. Tôi chỉ nhớ cảm giác sau mỗi lần nghe nó nói những điều ấy, kiểu như có một tia sáng lóe lên, y như mình cũng vừa được khai hoang đầu óc.

Sự hài hước là bản năng, tôi nghĩ cháu tôi, hay một số đứa nữa trong lớp tôi  trước giờ không phải luyện rèn dữ lắm như luyện game hằng ngày ở quán nét để có được sự “thông tuệ” ấy. Nhưng đó là một điều gì đó rất đáng được coi trọng, ít nhất là trong phạm vi trường học, mà chỉ nhìn ra xa ngoài phạm ví ấy xíu nữa thôi là đã thấy mọi thứ rất mù mờ. Thế cơ mà ai cũng tưởng mình biết tất cả và rồi đánh giá thứ này thứ nọ không đúng mực. Cháu tôi cả thời cấp hai, hẳn tuần nào cũng có chuyện bị chửi, nhưng mà sự đủng đểnh của nó thì chả bao giờ thẳng thớm hơn, tôi nghĩ đó là một trong những lý do khiến nó hài hước hoài mà không thoái hóa. Và vì vậy cháu tôi cùng một vài người bạn hài hước khác của nó luôn làm cả lớp cười rung rinh (trừ thầy cô ra).

Sự hài hước rất dễ có lợi, giữa một đám chấu đầu làm cùng một việc, thì những người như thằng cháu tôi thật là giống "sứ giả chất xơ" trong hàng mớ đạm với vitamin khác vậy. Đơn giản là vì nghe nó nói, mọi việc đều trở nên dễ nuốt hơn mặc dù nó hổng có giúp việc gì cho mình hết. Nhưng những người như nó luôn luôn phải chịu tiếng xấu vì vài thứ vụn vặt. Khi đó tôi lại nghĩ đến khi nào cháu tôi mới sử dụng được cái đầu hài hước của nó, để mớ hài hước đó không vì buồn bã quá mà tung tẩy khắp mọi. Tôi cũng mong thằng cháu tôi lúc nào cũng hài duyên như vậy, nếu không thì nghiêm túc luôn đê, ấy chừ lãng xẹt thì phiền phức lắm.

Thật ra là đến giờ mới biết không phải cái gì nó nói ra cũng là của nó. Có mấy thứ nó ăn cắp trắng trợn của thế giới. Cơ mà thôi, lỡ cười rồi!

No comments:

Post a Comment