26.7.14

Tình yêu với Chungking Express và In The Mood For Love (1)

Hai bộ phim đầu tiên đầu tiên tôi xem trong mùa hè này, In The Mood For Love Chungking Express, tình cờ, đều là hai phim điện ảnh Hồng Kông, với cùng một đạo diễn là Vương Gia Vệ. Tôi xem In The Mood For Love trước mà không tìm hiểu gì ngoài mấy dòng giới thiệu nội dung. Quả thật, bộ phim không làm cho tôi hứng thú, In The Mood For Love chỉ như một khúc dạo đầu bằng hình ảnh, âm thanh, còn là dạo đầu của cái gì thì tôi không biết. Chỉ có điều sau khi bộ phim kết thúc tôi lại muốn  tiếp tục đón nhận cái không khí đã qua ấy. Và sau đó,  tôi nghĩ mình nên xem Chungking Express mà không biết hai phim này là cùng một đạo diễn. Chỉ mới xem hai phim của Vương Gia Vệ, tôi không thể chắc được phong cách phim của ông, nhưng không khí của hai bộ phim tôi xem rất giống nhau. Sắc thái thì khác nhau, nhưng không khí thì rất quen thuộc. Thật đấy, thế nên tôi rất thích. Còn vì sao tôi yêu thích thì…

Nội dung:
Phim về tình yêu, rất đơn giản (nếu muốn nghĩ thế), nhưng thơ mộng, cả hai phim đều tản mạn trong 98 phút.

Chungking Express (1994) là hai câu chuyện của hai viên cảnh sát số 223 Hà Chí Vũ và 663, cả hai đều mới chia tay người yêu, và không có liên hệ gì nhau. Sau khi hẹn hò với một người phụ nữ bí ẩn, 223 nhắc đến 663, chuyển đổi nội dung phim từ chuyện tình của anh sang một người khác. Bắt đầu một câu chuyện mới hoàn toàn. Mà điểm chung của hai câu chuyện chính là nơi tình yêu bắt đầu.

In The Mood For Love (2000), chuyện về hai cặp vợ chồng dọn đến một chỗ trọ cùng ngày, nhưng chủ yếu tập trung vào hai nhân vật là Tô Lệ Trân và Chu Mộ Văn, họ ở hai gia đình khác nhau trong cùng một nhà trọ, cho đến một ngày cả hai biết được những người bạn đời của mình đang ngoại tình với nhau. Mối tình từ sự đồng cảnh ngộ của hai nhân vật cũng từ đó nảy sinh.

Điều tôi thích ở hai bộ phim, đó chính là việc không cường điệu sự gặp gỡ của những nhân vật. Họ gặp nhau, dù tình cờ hay dàn xếp cũng không quan trọng, quan trọng là liệu họ có muốn duy trì mối quan hệ của mình hay không. Trong Chungking Express, Hà Chí Vũ có thể đã gặp phải nhiều cô gái khác sau khi chia tay người yêu, anh còn nhớ cả việc va phải một người phụ nữ trên phố, rõ ràng là cô cũng để lại một dấu ấn trong lòng anh. Nhưng chỉ đến ngày quyết định thôi vấn vương người cũ, anh đến quán ba, gặp lại người phụ nữ nọ và mới muốn yêu cô (thật ra cũng không nhất thiết phải là cô mà là một tình yêu mới bất kì – cô gái đầu tiên bước vào quán ba). Thế nhưng người phụ nữ lại từ chối thẳng thừng tình cảm của anh mà không cần một sự tìm hiểu nào thêm.Trong In The Mood For Love, hai nhân vật chính gặp nhau trong sự dàn xếp, phim đôi chỗ có rộn ràng, nhưng với hai con người ấy thì chỉ có sự khách sáo trong mỗi lần gặp mặt, chỉ khi có chung một nỗi khổ tâm bị phản bội, họ mới đến gần nhau hơn để hóa giải vấn đề.

Thế, chuyện là người ta có sẵn sàng để yêu hay không thôi, cô gái nào cũng có thể vào quán ba, ông chồng ngoại tình nào cũng có một  bà vợ. Có lẽ đó không phải là tình yêu mà là tâm trạng, tâm trạng để yêu, ít nhất là trong hai bộ phim này.

So với In The Mood For Love, Chungking Express có vẻ thoải mái hơn trong từng khung hình. Các nhân vật buồn khổ, cô đơn vì thất tình nhưng cũng tự tại trong một xã hội rộng lớn toàn người và người. Và cũng chính vì thế mà họ càng cô đơn hơn khi không thể tìm lấy một tâm hồn đồng điệu trong phố xá ào ạt ấy.

Nhưng dù gì, họ cũng có nhiều sự lựa chọn. Nhân vật trong In The Mood For Love thì đã tìm được tri kỉ, nhưng mỗi người lại có một gia đình riêng và phải dè chừng ánh mắt của mọi người xung quanh. Nói thế nào thì tình yêu cũng chẳng dễ dàng để bắt đầu hay tiến triển chút nào.

Nếu hỏi tôi mến phim nào hơn, lúc này tôi sẽ nói là Chungking Express, đơn giản là vì tôi thấy nó dễ thương, và đầy thơ mộng. Tôi chưa yêu nên cứ thích những sự khởi đầu như vậy. Còn nếu ai hỏi tôi sự khởi đầu trong phim là khi nào thì tôi sẽ nói, đó là ở câu chuyện hai, khi một cô gái có thể thay đổi thế giới nho nhỏ của một gã hẹp hòi nào đó theo nghĩa đen hẳn hoi   :-)

















Còn lảm nhảm tiếp...

No comments:

Post a Comment