23.9.14

Chuyện cổ tích

Phải, chuyện cổ tích lúc nào cũng là cổ tích mà thôi. Không phải vì chúng hoang đường, mà vì chúng quá thực tế. Bạn muốn lấy hoàng tử ư? Hoặc bạn phải trắng (như Bạch Tuyết), hoặc phải có chân nhỏ (như Lọ Lem) hay chí ít cũng có khả năng cải tử hoàn sinh, chết đi sống lại (như Tấm). Nhược bằng bạn tầm tầm cả về nhan sắc lẫn tài năng (như Cám chẳng hạn) thì bạn cứ tiếp tục mơ đi nhé.

Nhiều lúc tôi tự hỏi, điều gì xảy ra nếu ông lão đánh cá không có vợ. Dám chắc là chẳng có gì xảy ra cả. Ít nhất có vợ ông cũng có được vài ngày vương giả, dù hơi phiền phức. Mấu chốt ở đây không phải là sự tham lam, mọi khổ sở chỉ xuất hiện khi ta có một bà vợ nhiều chuyện. Hỡi các bà vợ, ngay điều ước đầu tiên sau khi lấy nhau, hãy yêu cầu được làm chủ cả gia đình, cuộc sống riêng tư lẫn cái ví của đức lang quân. Đừng bao giờ đòi hỏi lần lượt từng thứ một. Đàn ông cũng như cá vàng, và họ ghét nghe lảm nhảm từ ngày này qua ngày khác.

Vì sao chó sói không ăn Khăn Đỏ ngay sau khi biết vị trí nhà bà ngoại. Vì thích ăn bà ngoại hơn? Vì đó là một kế hoạch hoàn hảo hay vì ngẫu nhiên? Sai tất.Đơn giản bởi vì nó là một con sói ngu ngốc. Mọi con sói ngu ngốc rốt cuộc đều phải chết. Thật là một câu chuyện cổ tích hiện thực thú vị…

Sẵn tiện chuyện Khăn Đỏ, một ngày kia Khăn Đỏ (giờ đã là vợ của bác thợ săn) hỏi chồng: Sao hồi đó mình lại nhét đá vào bụng sói làm gì cho mất công vậy? Bác thợ săn lúc này đang giặt tã lầm bầm: Phải, thứ đáng nhét vào lại thì không nhét nên giờ mới khốn khổ thể này. Sao mình ngu thế hở trời…

Tất nhiên đó chỉ là một câu chuyện vui. Thực tế bác thợ săn rất nhân hậu và có thể làm mọi thứ để cứu người. Chỉ là bác không biết sói và phụ nữ lúc nóng giận giống nhau ra sao. Nếu biết, có thể bác đã thương xót cho con sói.

Điều cuối cùng là để nói về công chúa ngủ trong rừng. Nàng đã thức dậy sau 100 nhờ nụ hôn của hoàng tử. Vừa bước ra khỏi cổng thành, thấy biết bao nhiêu váy áo thời trang, nàng bất khóc: “100 năm trước thiếp chẳng có được những thứ như vầy.” Hoàng tử thương cảm mua cho công chúa mọi thứ nàng cần. Công chúa thích lắm những lại tiếp tục òa khóc: “100 năm trước chẳng ai có được như vậy, ước gì giờ là 100 năm trước.”

No comments:

Post a Comment