17.2.14

Chuột

capture

Tôi ở trong căn phòng trọ bé lắm. Mỗi mình tôi đã không đủ chỗ rồi. Thế mà bây giờ lại có thêm một chú chuột. Nó mò vào thùng gạo hồi tôi về nghỉ tết. Đến hôm tôi lên đã thấy nó ngồi chồm hổm nhâm nhi trong đó. Lạ ở chỗ hình như nó không sợ người. Có vẻ như trong một tháng không có tôi, nó mặc định thùng gạo là nơi cư ngụ của mình. Là nó phát hiện ra chỗ này nên nó có toàn quyền thì phải. Tôi lấy tay xua xua, nó chậm rãi nhẩn nha đi mất trông có vẻ rất ung dung và vô tội.

Thế rồi tôi thay cái thùng gạo cạc tông dã chiến bằng một xô nhựa chắc chắn. Những tưởng không còn cái ăn thì nó sẽ đi nơi khác. Nhưng đến tối nó lại mò vào lùng sục. Mấy ngày nay nó vẫn không từ bỏ hi vọng. Nó kiên trì đều đặn chạy qua lại trong khoảng không gian không lấy gì làm rộng rãi này của tôi. Đêm nào cũng như đêm nào nó rục rà rục rịch chỗ thùng gạo (chắc là để tìm cách chui vào). Tôi chẳng biết khi nào nó dừng hành động một cách vô ích như vậy.

Tôi không nỡ xử nó. Dù gì thì nó cũng chỉ ăn gạo. Nó không gặm quần áo lẫn sách vở của tôi. Tôi thấy nó cũng hay hay. Nhưng tôi mong nó biến đi cho chóng. Vì đến một ngày chán nản, tôi sẽ giết nó bằng keo dính chuột, gọn ghẽ và chóng vánh như khi nó xuất hiện trước mắt tôi vậy.

12.2.14

Chungking Express best scenes

capture7capture9capture10capture11

Tôi thích cảnh này nhất trong Chungking Express của Vương Gia Vệ. Nó đẹp. Không xuất hiện nhân vật chính. Không có bất kì cá tính bị gán ghép quá đà nào. Hơn hết đó còn là một kí ức. Một kí ức có thể cứu rỗi cuộc đời của con người.

10.2.14

Lần đầu làm ảnh gif :))

capture3

khue1

khue2

Với sự giúp đỡ của Giffing Tool và Windows Live Writter. Em đã làm được cái ảnh gif dễ thương Smile

Sources: https://www.youtube.com/watch?v=uQB7QRyF4p4

1.2.14

Năm ngoái

Năm ngoái của mình như thế nào? Không có gì hơn mọi năm. Vẫn thế. Vẫn những việc như thế. Những vấn đề cùng những con người cũ kĩ của muôn năm nào đưa qua đẩy lại. Hôm nay đi gặp mấy đứa bạn cấp ba cũ, mình thấy tụi nó cũng không có gì khác xưa. Những đứa xấu vẫn xấu, những đứa xinh vẫn xinh, còn mấy câu đùa vớ vẩn sau ba năm cũng chỉ thêm chút khách sáo vụng về. Mình nghĩ từ nay sẽ không cần phải gặp lại đứa nào nữa. Nhiêu đó là đủ rồi. Có gặp thì cỡ chục năm sau hẵng tính tiếp.

Gần tết chị LT gửi báo biếu cho mình. Năm nay mình viết chỉ có mỗi 2 bài mà vẫn nhận được báo biếu :). Vì thế mình khá vui. Cũng hơn một năm rồi mình có bài đầu tiên trên Tuổi Trẻ. Từ đó đến nay viết thêm vỏn vẹn vài bài. Dù mình cố thế nào thì những thứ mình viết ra vẫn ngu không thể tả. Nhưng lâu lâu mình vẫn viết, giống như một hình thức tập thể dục. Mình tự thấy như thế vô hại. Tất nhiên là vô hại với mình thôi. Ai đọc những bài đó lỡ thấy có hại thì kệ. Mình vô can. He he.

Mình không mong mỏi gì ở năm sau cả. Mình chỉ muốn mình có thể ngồi yên một chỗ mà không rối bời mọi việc. Mình chỉ muốn được ngồi yên. Một mình và ngồi yên thật là khó. Ngoài chuyện đó ra thì mình ổn.

Mình không biết "năm ngoái" của em mình như thế nào cả. Tết hai anh em vẫn xem phim kinh dị cùng nhau như mọi năm. Mình sẽ cố gắng để phát huy việc đó thành một truyền thống tốt đẹp của cả gia đình :). Cầu chúc cho mọi người đều bình an, mọi việc được tốt đẹp, nhất là với gia đình và bạn bè mình.

Còn sau đây là một mớ hổ lốn của năm qua. Cuốn sách của năm: Gen vị kỷ. Bản nhạc của năm: Biết mãi là bao lâu của Đỗ Bảo. Chuyến đi của năm: Đi hồ Trị An ngó Đảo Ó. Bộ phim của năm: Fullmetal Alchemist (thực ra đó là một anime). Khoảnh khắc của năm: Hôn. Và cuối cùng là nhân vật của năm: Người yêu mình.