28.6.14

30 days of writing #7: Việc học

Giã từ chuyện học hành là một việc không mấy dễ dàng đối với mình. Khác với bọn tư bản phương tây, cứ thành niên là coi như phải tự sống, tuổi thơ của hầu hết “những đứa trẻ” ở Việt Nam kéo dài cho đến năm 22 tuổi. Nghĩa là nếu bạn học đại học, bạn vẫn là trẻ con với nghĩa được bố mẹ chu cấp. Trong khoảng thời gian này, dù có đi làm thêm cũng chỉ là gom góp được dăm ba đồng sắm sửa này nọ kia, không thể xem là đã tự lập. Nhưng một khi đã có bằng đại học. A lê hấp, bạn phải nhảy vào đời. Còn một con đường khác để kéo dài tuổi thơ là học lên thạc sĩ ngay lập tức. Đối với chuyện này mình không chấp, nhưng đó chẳng phải là thứ mình định làm.

Ngoài chuyện tiền bạc thì cũng còn thứ khác đáng lo ngại. Không đi học sẽ là kết thúc cho chuỗi ngày mộng mơ đến ngày mai. Đích của mọi đứa sinh viên là đi làm. Khi còn ngồi mài quần trên lớp đứa nào cũng háo hức áp dụng với chả thực tiễn. Song khi đã đi làm thì mới thấy ngày trôi quá nhanh, thực tiễn ngắn ngủn không áp dụng được mấy. Đi làm chỉ tổ kiếm tiền nhét vào mồm. Đi học ngoài chuyện lợi ích về kiến thức còn cho con người ta thứ cảm giác được ước mơ, được nói “mai mốt mình sẽ…” hay “ngày mai mình sẽ…” Đi làm cái là hết, mai mốt là ngày tám tiếng, ngày mai là ngày tám tiếng. Không chóng thì chầy cũng phải dẹp bỏ một số thứ đã từng là niềm tin nơi giảng đường.

Mấy đứa bạn mình mỗi đứa mỗi ngả. Đứa có chuyên môn thì làm freelancer trông cũng oách. Đứa không chuyên môn thì mở ra cái này cái nọ buôn bán. Mình chẳng có chuyên môn gì mà cũng chả có khiếu buôn may bán đắt, thành thử hơi hốt. Hồi còn đi học, vẫn biết sinh viên là sướng nhất, ngày học một buổi, buổi còn lại đọc tiểu thuyết bét nhè. Nhưng giờ đi làm rồi, mới thấy, sinh viên không phải là nhất nữa mà là thiên đường nơi hạ giới mãi mãi không quay trở lại. Sinh viên muốn làm gì thì làm, cùng lắm là thi lại, thi lại cùng lắm là rớt, rớt học lại là cùng. Giờ thì bố đời cũng chẳng dám rục rịch, rục rịch thì miệng móm ngay :)).

Nói thế thôi chứ vẫn còn cách để kéo dài những giấc mơ nơi giảng đường là tiếp tục đi học. Mình sẽ tiếp tục học và kiếm tiền để tiếp tục học. Trước mắt là học một lớp ngắn ngắn, sau đó là một lớp ngắn ngắn nữa, sau đó là một lớp ngắn ngắn nữa…

Lớp thì ngắn mà tiền thì nhiều. Đại học Việt Nam làm quái nào mà rẻ thế nhỉ. Học ở ngoài vài tháng bằng học đại học 2 năm :))

(Mình sẽ học một lớp Creative Idea bên AiiM, sau đó hên hên có tiền thì thêm một lớp Creative Concept bên Worksagon. Hi vọng đủ tiền :D)

Phim Grand Budapest Hotel, Wes Anderson và Stefan Zweig

(Viết cho Ngọc Hà, không phải review)

Hôm nọ anh có viết một entry ngổ ngáo về phim “Lost in translation” và phim “Her”. Post lên blogspot và tumblr được một tẹo thì có bạn vô bảo hai phim này không phải cùng một đạo diễn. Anh thấy anh thật ngu nhưng anh tự bao biện rằng hai phim đó quả thực giống nhau. Đó là hai phim anh thích, có nhân vật chính được nàng thơ Scarlett Johansson thủ vai và cùng nói về nỗi cô đơn (chúng ta đang sống trong một thời đại bội thực nỗi cô đơn phải không em nhỉ).

Hôm nay em về quê. Bình thường khi em còn ở đây, anh không còn thời gian làm gì khác nữa :P. Em đi, anh có dư thời gian để đọc 400 trang “Tru tiên” và xem được một phim của Wes Anderson – phim Grand Budapest Hotel. Anh rất thích phim này.

Wes Anderson, đạo diễn và tác giả kịch bản của “Fantastic Mr. Fox”, “Moonrise Kingdom” và “Grand Budapest Hotel” là một nghệ sĩ anh rất thích. Phim của ông rất tỉnh. Phải, hài hước, có vẻ bơ đời, chỉn chu nhưng  rất phóng khoáng. Anh không biết phải diễn đạt làm sao cho đúng. Anh thấy vui khi xem “Moonrise Kingdom” ông làm năm ngoái. Đó làm một phim tình cảm, hài hước kiểu trẻ con và không phải của trẻ con. Nhân vật chính, nhân vật phụ đều rất cá tính và màu phim thì có vẻ cổ cổ. Nói chung, “Moonrise Kingdom” là một phim dễ xem, vừa phải ở mức vẫn giữ được vẻ tươi mới và lạ nhưng không quá kén khán giả. Khi màn ảnh của rạp chiếu bóng tràn ngập chém giết đì đùng, rô bô đại chiến, hài ma lẫn lộn, sự tồn tại của một phim như thế là một niềm hơn cả an ủi :).

Tụi mình nên xem lại phim này một lần nữa.

moon2_thumb[1]moon3_thumb[1]

Trở lại bộ phim anh vừa xem, “Grand Budapest Hotel” được Wes Anderson lấy cảm hứng từ các tác phẩm của Stefan Zweig. Ông này thì kinh rồi, được dịch ở Việt Nam tá lả âm binh gần cả chục cuốn. Anh chỉ đọc tác giả này mỗi một cuốn mỏng dính – Kỳ thủ. “Grand Budabest” có màu phim cổ cổ – anh không hiểu sao các phim của Wes Anderson anh đã xem lại luôn ngả nâu vàng, phim “Fantastic Mr. Fox” và “Moonrise Kingdom” cũng có đặc điểm thế. Các nhân vật của Wes Anderson luôn biết chắc những gì mình làm, quyết đoán, hào hoa và dĩ nhiên là lúc nào cũng “tỉnh bơ”. Anh thích kiểu tỉnh bơ trong các phim này. Nó làm anh nhớ đến phim của Quentin Tarantino như “Pulp Fiction” hay “Inglourious Basterds”, nó cũng làm anh nhớ đến cuốn sách anh đọc dở hai lần “Cái trống thiếc” của Gunter Grass – các tác phẩm đó đều hài hước. Sự hài hước đến từ thái độ xem cuộc đời như một trò đùa, sự dửng dưng với những gì được cho là quan trọng, và nổi loạn từ chân tơ kẽ tóc mà nổi loạn ra.

“Grand Budapest Hotel” của Wes Anderson có các cảnh quay cân xứng. Anh cũng thích sự cân xứng (anh thích hơi nhiều thứ nhỉ :P). Các cảnh quay có bố cục cân xứng luôn làm anh cảm thấy hào nhoáng và an tâm. Anh nghĩ những con người lịch lãm luôn muốn mọi thứ phải phải hoàn hảo mà cân xứng, đối xứng là một đặc điểm dễ thấy nhất. Nhân vật chính trong phim – ngài quản lý khách sạn Grand Budapest là một con người lịch lãm kiểu thế.

budapest14

trailer-2-the-grand-budapest-hotel-16470

GBH1

grand-budapest-hotel04 (1)

Sau khi xem xong phim này, anh muốn đọc thêm một vài truyện ngắn Zweig, xem thêm một phim nữa của Anderson là “The Royal Tenenbaums” và đọc cho hết “Cái trống thiếc”. Cũng giống như Christopher Nolan, Tim Burton, Anh em nhà Wachowski hay Quentin Tarantino và Vương Gia Vệ, Wes Anderson là sẽ là đạo diễn mà anh trông đợi được xem tiếp các phim tiếp theo. Anh hi vọng vọng em cũng thế.  Vì anh không thích xem phim một mình chút nào :).

24.6.14

2010 - 2014. Tạm biệt.

Hôm nay em đã chính thức chấm dứt quãng đời học sinh cấp Hai rồi. Em vẫn buồn buồn như mọi năm. Ngày kết thúc năm cấp Một, em đã về nhà nói với mẹ rằng, mẹ ơi con cứ thấy buồn buồn sao ấy, thầy giáo hôm nay tổng kết mà cũng bị xỉn nữa, con càng buồn hơn. Mẹ em bảo chả buồn sao được, chia tay trường cũ thì phải buồn chứ. Nhưng lạ thật, hôm nay em lại không thấy buồn như ngày xưa, không phải kiểu lưu luyến cây phượng, tán bàng nữa. Ấy là một sự nuối tiếc khác, em buồn vì em nhận thức được điều mà mình không thấy được vào những năm ấy, sự chia tay, sự vĩnh biệt. Vĩnh biệt có gì là nặng nề, có gì là đau đớn đâu, ai cũng sợ nó nhưng nó không đau đớn đến thế. Tuy vậy, người ta vẫn e dè mà gọi nó bằng cái từ dịu dàng hơn, tạm biệt, không phải vì vẫn còn hi vọng gặp lại, mà đó chỉ là một cách nói giảm nói tránh với những điều đã vĩnh viễn trôi đi với thời gian.

Thầy giáo lớp Bốn, lớp Năm của em từng nói: Các con có thể gặp lại giờ này, thứ... này, tháng... này vào một lúc nào đó, nhưng qua hôm nay các con sẽ không bao giờ gặp lại thứ... ngày... tháng... năm như lúc này nữa. Ngày học cấp Một, trên bảng đen luôn trường em luôn có hàng chữ ghi thứ ngày, ai hỏi hôm nay là ngày nào, dù ở đâu em cũng luôn luôn trả lời ngay tắp lự. Lời thầy nói như một điều đương nhiên, em cũng không cố suy nghĩ mấy, nhưng nó vẫn ở lại trong tâm trí em.

Thầy giáo dạy Toán lớp Sáu, lớp Bảy của em cũng từng nói với chúng em một điều: Không ai tắm hai lần trên một dòng sông. Để ví dụ thầy còn vẽ một con người nhỏ xíu ở bên trong một con sông có nước chảy. Em nhớ thầy có bảo: Người ta tắm nhiều lần, đó là một việc rất bình thường, nhưng ngày mai ta tắm, ta không phải là ta của ngày hôm qua nữa, con người luôn thay đổi, dòng sông cũng không như hôm qua nữa, dòng sông cũng thay đổi. Thầy hỏi chúng em hiểu không, em cũng chẳng nhớ khi ấy lớp đã nói gì nữa.

Em nghĩ lại, thấy thầy cô nào dù nói câu ngắn hay dài cũng từng nói với chúng em về thời gian. Để vào một lúc nào đó, khi kết thúc một điều gì đó, khi em cảm thấy sao mọi thứ trôi quá nhanh, em lại nhớ về. Nỗi buồn do thời gian gây ra là nỗi buồn vô vị, chẳng mấy chốc mà thời gian cũng làm nó nhạt đi. Nhưng lúc này, em lại buồn vì tại sao những con số đếm lại rõ ràng đến thế. 9 năm, 15 tuổi, 2010 - 1014, có những điều gì đã vĩnh viễn trôi qua, 4 năm nhanh như một cái lướt mắt qua dấu gạch ngang, chỉ chốc lát dừng lại để đọc 8 con số ấy, em đã hình dung từ lúc lần đầu bước vào cổng trường đến lúc bước chân ra.

Đó không phải là tạm biệt, là vĩnh biệt em ạ, ngoài với những mốc thời gian đã đi qua, em nhận ra với con người cũng vậy. Tiết học cuối cùng, bải giảng cuối cùng, lần nói chuyện chân thành cuối cùng, lần ăn vặt cùng nhau cuối cùng. Những người nếu không gặp nhau mỗi ngày trừ chủ nhật thì sẽ không còn tự nhiên với nhau nữa, những mối quan hệ khác sẽ tiếp tục nảy sinh. Và sự vĩnh biệt cũng ngày càng được vun đầy bằng những lời tạm biệt ngắn ngủi như vậy.

Giờ thì em biết, tại sao có một bài hát mà dù nhịp điệu vui tươi, lời ca trong trẻo mà từ nhỏ đến giờ mỗi khi nghe em lại thấy rưng rưng buồn. Vì em biết bài hát đang cố không làm em buồn lòng thôi, người ta cố che dấu điều thực tế và buồn bã nhất đấy.

Tạm biệt Búp Bê thân yêu
Tạm biệt Gấu Misa nhé
Tạm biệt Thỏ Trắng xinh xinh
Mai em vào lớp Một rồi
Nhớ lắm, quên sao được, trường mầm non thân yêu...

Cát Minh, 20h50', 24.6.14

21.6.14

30 days of writing #6: Em

Những con chữ rất lợi hại. Một trong những lý do khiến chúng lợi hại là đây, sự khác biệt : Em, em?, EM, em…, emmm…, emmm…em…e! capture

Cái hôm trong hình, lần đầu anh biết Tous les Jours có bán nước gạo. Sự kiện này làm anh giật mình vì có lẽ đã đến hồi cáo chung cho nước gạo cổ truyền của dân tộc ta. Đùa đấy, nước gạo gì mà đắt kinh, mười mấy nghìn một chai bé tẹo. Hồi xưa nấu cơm củi, nước gạo có mà nhòe. Uống còn không hết nữa là.

Cái hôm trong hình, anh với em đi ăn ở Tous les Jours. Thiệt tình anh chẳng thấy bánh trong đó có gì ngon hơn với su kem mới cả bánh tiêu bán ngoài lề đường. Nhưng Tous les Jours  ở quận 7 đẹp thật. Nhìn ra cửa sổ còn thấy mưa rơi tí tách đến là vui mắt. Hai tuần em ở đây, hai đứa đã tốn kha khá tiền cho chuyện ăn uống. Tuy nhiên phải công nhận gà rán ở póp ai với cả bún đậu mắm tôm trên Hồng Hà rất ngon. Và chuyện ăn uống ngon miệng luôn khiến hai đứa rất vui vẻ. Đặc biệt là anh :D

Nói chung, nếu em cao to hơn một chút, đặc biệt ăn khỏe hơn một tẹo, anh với em sẽ có nguy cơ tranh ăn. (Điều này đã được kiểm chứng với em của anh, tới giờ hai đứa vẫn hay tranh ăn mà). May mắn là em nhỏ người, thành thử dạ dày cũng nhỏ tuốt, em ăn ít, anh được ăn cả phần em, thế là vừa no. Phải công nhận hai đứa mình hợp nhau từ trong “tấm lòng” mà hợp ra ngoài, em nhỉ :D

Thôi, anh ngủ, mai hai đứa lại gặp nhau rồi, anh chẳng kể lể nữa. Anh chỉ muốn nhắc em, ngày này 9 tháng trước là ngày anh gặp em lần đầu. Em đừng quên em nhé. Chúc em ngủ ngon : )

19.6.14

30 days of writing #5: Khởi nghiệp

khoi nghiep_Fotor

Bạn mình sắp tốt nghiệp đại học và quyết định không đi làm thuê làm mướn gì sất, mở cái chòi bán bánh tráng nướng vậy à.

Sao mày không mua ly nhựa luôn mà mua ly xài một lần cho tốn? Đáp: “Ăn bánh tráng mắm nướng mà xài ly nhựa phải rửa liên tục, không bẩn lắm, tao tính hết rồi”

Mày tính làm vầy luôn, không xin việc à? Đáp: “Không. Tao làm thế này mà ổn thì cũng bằng lương đi làm.”

Mày còn bán cả bơ, khoai tây, hoa nữa à. Kinh nhờ. Đáp: “Cái gì làm ra tiền thì tao làm tất !”

Cho cái bánh tráng mỡ hành coi. Sao bánh gì dày quá dậy. Nhai muốn đứt răng. “Cái này là đặc biệt, khách bình thường thì mỏng, ai hơi đâu nướng dày chi mất công.”

Ăn cái nữa không em, bánh trứng nghen, uống xi rô hay trà đá? “Xi rô này là dâu Đà Lạt, mày ra Chợ Lớn mua cũng có xi rô dâu, mà toàn hóa chất không”

Chu cha, đảm bảo từ đầu dô đến đầu ra nhỉ. “Thì làm ăn chất lượng mà mày”

Ai ăn bánh tráng nướng hôn !

30 days of writing #4: Giao thông

  1. Ý nghĩa đèn tín hiệu cần nhớ: Đèn xanh là được đi. Đèn vàng là đi chậm. Đèn đỏ là đứng lại. Đèn đỏ với còi tin tin tin tin thì nghĩa là: Tránh khỏi đầu xe cho tao rẽ phải thằng cờ hó…
  2. Lời từ chối lãng mạn phổ biến nhất trên những cung đường: Xin đừng hôn em.
  3. Có ba thứ không bao giờ lấy lại được: Tên đã bay, lời đã nói và thời gian đã trôi qua. Ờ quên, còn một thứ nữa: Tiền ngu nộp cho mấy anh cảnh xoét.
  4. Định luật đường đông: Đường vắn chạy nhanh, đường đông chạy chậm, kẹt đường không chạy được. Và 40km/h nếu thấy bóng mấy anh công an.
  5. Một thứ tôi học được trong môn quản trị học: Nhà quản trị luôn phải ra quyết định trong tình trạng thiếu thông tin. Khi gặp công an giao thông tôi cũng thế. Tôi không biết mình sai hay đúng, tôi không có chứng cứ mình đúng, tôi không biết mình nhớ đúng luật hay không, tôi không biết các anh muốn bao nhiêu. Và tôi phải ra quyết định có dâng hiến 200k cuối cùng của mình cho “ngân khố”.
  6. Cũng là một thứ tôi học được: “Mần ni, mấn nì, mân ní…, chỉ cần như thế, không cần mất thì giờ…”
  7. Sân ga số 9 ba phần tư trong Harry Potter cũng giống như đèn vàng ở Việt Nam. Bạn biết nó tồn tại, bạn cứ húc vào, và bạn sẽ qua.
  8. Ở cùng một cột đèn giao thông, những sinh viên phát tờ rơi sẽ không ai nghĩ tương lai của mình giống như những người bán vé số. Còn những người đi đường chờ đèn xanh sẽ lờ đi cả hai. Chúng ta cứ thế mà trôi qua nhau.
  9. Lời nói dối kinh điển thốt ra từ người xa lạ trên những con đường của thành phố này: Cho anh/chị/em/cô/chú… mười nghìn đổ xăng. Bán xe đi mà đổ xăng anh/chị/em/cô/chú… nhé !

30 days of writing #3: Nội mình

Rảnh rỗi kể chuyện bà nội mình:

Bà nội mình lấy chồng qua mai mối, chẳng yêu đương hẹn hò gì. Lấy nhau xong, ông mình đi bộ đội, ba mình hai, ba tuổi thì ông mất. Bà ở thế nuôi ba mình. Hồi đi chạy giặc, bà gánh ba mình một đầu, đầu kia xếp đồ. Đòn gánh chông chênh nên té, ba mình từ đòn gánh lộn nhào xuống đường, mũi toét chảy máu. Có thằng tây bế ba mình lên cười  khà khà, chỉ ba mình bảo: “Bé mi xa năm bờ oăn”. Rồi chỉ nội mình bảo: “Má mi xa năm bờ ten.” Bà nói mấy thằng tây khoái con nít. Mấy thằng Đại Hàn thì khoái ăn ớt với ăn dừa. Hồi xưa, ba mình lấy dừa với ớt đổi cho bọn nó lấy xi cu la với đồ hộp. Ăn mệt nghỉ. Sau này bọn đó khôn, biết mặc cả nên đổi bớt “mệt nghỉ” một tẹo.

Bà nội mình là sale man thứ thiệt. Gì bán cũng được. Ngày thường bán rau. Tết thì bán cây phát tài, hai ngàn một cây bỏ cho mấy chỗ bán lẻ. Bà tiết kiệm từng chút, từng chút. Hồi ba mình còn nhỏ đi học xa. Bà ăn toàn bánh tráng mì, người phù vì thiếu đạm mà bà tưởng bị mập. Tết mình về nhà, bà cho mình 500k tiêu chơi. Khi đi vô lại thành phố, bà cũng cho mình 500k. Bà bảo lúc mình lấy vợ, bà tặng nửa cây vàng.

Bà nội mình ăn uống kham khổ thành quen. Bà có thể ăn cơm với nước muối. Ba mình la miết. Chắc vì thế nên bà nấu ăn dở tệ, thua xa má mình. Hồi xưa ba má đi coi thi, bà nấu ăn cho mình. Mình quen ăn đồ má nấu, ăn đồ bà không thấy ngon. Mình la ó um sùm, bà rượt đánh mình, mình cắn lại. Có lần bà giả chết, mình sợ phát khiếp. Đó là khi mình còn nhỏ.

Cũng là lúc mình còn nhỏ, bà thường dậy sớm tưới rau. Nhà nội mình âm u nên mình không dám ngủ một mình, phải ra ruộng rau đứng ngó cho đỡ sợ rồi lẽo đẽo theo bà ra chợ. Ở chợ hay có mấy ông mãi võ nói tiếng bụng. Ổng cầm con chuột bạch nhỏ nhỏ rồi nói chuyện với nó. Phải rất lớn sau này mình mới biết ổng nói tiếng bụng. Lúc nhỏ mình tưởng con chuột biết nói chuyện éo éo. Sợ khiếp.

Bà mình giỏi buôn bán thế mà nhà mình chả ai theo nghiệp này. Ngày xưa thời còn kham khổ, ba má mình ngoài đi dạy còn phải nuôi heo và làm nan. Làm nan nghĩa là làm mấy đồ bằng tre như thúng mủng nong nia dừng xàng. Bà mình làm xấu nhưng nhanh. Ba mình làm đẹp nhưng chậm. Má mình bảo chờ ba mình làm xong một cái rổ thì cả nhà chết đói. Nên ba mình chỉ được vót vành thúng. Nội mình đan. Rồi đem ra chợ bán. Lương giáo viên tiêu được mươi ngày thì hết. Thời ấy cô hai mình bỏ làm giáo viên đi buôn cũng vì thế. Nội lúc trẻ thì làm bánh tráng, bán bánh tráng, làm ruộng, về già vẫn giữ thói quen buôn thúng bán bưng. Ngày nào có chợ nội cũng bán thứ gì đó. Rất lợi hại.

Nội mình ngủ lúc 8, 9 giờ, dậy lúc 4, 5 giờ. Bất kể nắng mưa.

Nội mình rất khoái đi xin thuốc ở trạm xá theo diện bảo hiểm y tế. Tức là miễn phí. Ngày mình còn ở nhà, tháng nào nội cũng xuống trạm xá xin thuốc. Ba mình quen biết mấy ông bác sĩ ở trạm xá nên nội mình xin dễ hơn người khác. Nội cũng thích đi châm cứu và từng bị chó dại cắn. Nhưng nội mình ít khi ốm nặng. Có lẽ nội sẽ thọ tới hơn trăm tuổi. Nội không khoái ăn ngon. Nhưng ra đường thì phải diện cho tươm tất. Có đôi dép với cái áo vía, đi ăn dỗ nội mới dám xài. Bình thường cất trong tủ, lâu lâu lấy ra ngắm vuốt.

Hồi nội mình đòi ăn chay trường. Ba mình la inh lên vì sợ thiếu chất, bảo bà mà ăn, ba đốt nhà. Nội không dám ăn nữa nhưng rằm với cuối tháng, mồng một vẫn ăn. Món nội hay ăn là chao aka đậu hũ thúi theo ngôn ngữ của mình. Mà thúi thật, chả biết là do cách làm hay sao. Hồi nội ăn chao, mình thấy không chịu nổi, len lén đem vứt ra góc vườn. Tới bữa ăn, mùi hũ chao ấy vẫn còn thoang thoảng mặc dù vườn mình rất rộng. Ba bảo vườn nhà mình dư cất thêm hai cái nhà nữa, mỗi cái 120 mét vuông.

Nội cuốc đất rất khỏe. Hơn sáu chục tuổi vẫn cuốc đất được rào rào. Cuốc hết cả cái vườn. Hồi xưa mình rất phục.

Mặc dù mình không nói ra. Nhưng mình rất yêu bà nội của mình Smile

10.6.14

30 days of writing #2: Sex

  1. Theo nghiên cứu, loài người là động vật duy nhất quan hệ tình dục chỉ vì khoái cảm. Ngược lại, đây cũng là loài duy nhất đau khổ vì chuyện đó, thông qua cái gọi là tình yêu.
  2. Nghiên cứu cũng cho thấy, đàn ông có thể nghĩ về sex ba mươi phút một lần. Nhưng đố mà biến chúng thành hiện thực với tần suất 30 lần trong 2 ngày đấy :P
  3. Có những bộ phim nói về các cặp yêu nhau, giận nhau, chia tay hay cuối cùng vẫn lấy được nhau. Không ai làm một bộ phim nói về đôi vợ chồng làm tình 3 lần một tuần, 12 lần 1 tháng, 156 lần 1 năm và 4680 lần trong suốt cả đời người. Phim ảnh chẳng bao giờ nói đến hạnh phúc đích thực.
  4. Quan hệ của loài mối: Mối thợ không giao phối với mối đực để sinh con, chúng nuôi dưỡng mối chúa. Di truyền học giải thích rằng, mối thợ có quan hệ huyết thống với mối anh chị (con của mối chúa) gần hơn với chính con của chúng (nếu chúng sinh con).
  5. Khi một kẻ nói quá nhiều tới sex, hoặc kẻ đó nghiện tình dục, hoặc hắn còn trinh.
  6. Chỉ có những người ngu ngốc mới tin rắng sex có thể níu kéo được tình yêu. Những kẻ dũng cảm cũng có niềm tin tương tự.
  7. Hãy chắc chắn rằng thân thể chỉ là một nửa của con người bạn và là một phần tư vẻ đẹp của bạn. Cũng nên giữ kín số liệu đó cho riêng mình.
  8. Đừng chết vì thiếu nhan sắc.
  9. Những gì xuất phát từ trái tim, thì sẽ đến trái tim. Những gì xuất phát từ nhan sắc sẽ xuyên qua trái tim.
  10. Nàng Pandora đã mở chiếc hộp của  Zeus dưới váy nàng. Thế gian không phải gánh chịu điều tồi tệ gì cả. Trừ khi họ tự tìm đến nó.

7.6.14

30 days of writing #1: Đại học

  1. Bạn không có tấm bằng đại học nào, nhiều người sẽ nhìn bạn dè bỉu. Bạn vừa lấy được bằng đại học, nhiều người sẽ nhìn bạn ái ngại.
  2. Ngày hoàn hảo của một sinh viên đại học: biết hôm nay mình không phải đến trường. Ngày tuyệt đối hoàn hảo: Đến trường rồi mới nhận được tin không phải học.
  3. Bạn nghĩ rằng giáo dục đại học là vô ích? Hãy nhìn vào sự thịnh vượng của các tiệm photocopy cạnh trường.
  4. Đôi lúc bạn quên tên một giảng viên dạy mình năm nhất. Đừng tự trách bản thân. Bạn có nhớ được tên của cô lao công và chú bảo vệ? Đó là hai người bạn gặp hằng ngày.
  5. Hai điều mong mỏi của hầu hết sinh viên: luận văn đề tài thì dày, tiết học hằng ngày thì ngắn.
  6. Tuổi nhỏ ngưỡng vọng tương lai. Tuổi già hoài niệm quá khứ. Sinh viên đại học thường quên thảy cả hai. Họ là những kẻ hiện sinh chủ nghĩa.
  7. Đầu năm nhất, bạn làm quen với hàng trăm bạn cùng lớp. Giữa năm ba, bạn nói chuyện nhiều nhất với những đứa cùng bàn. Cuối năm tư bạn nhận ra mình thân thiết nhất với cái laptop.
  8. Thời gian sẽ ngừng lại khi bạn cùng lớp của bạn post một status 150 chữ về tầm quan trọng của thì giờ và sự cố gắng lên facebook !?
  9. Ba điều đừng bao giờ thảo luận với bạn cùng lớp: tôn giáo, chính trị và chất lượng nền giáo dục đại học.
  10. Đôi khi bạn tự hỏi giữa một tiết học hoặc buổi thuyết trình: họ đang nói gì vậy?
  11. Thầy cô tốt là thầy cô dễ.

Lấy cảm hứng từ serie Ngắn và vui của Đẹp Online.

4.6.14

Đọc Sức mạnh của thói quen

(Ảnh chôm từ internet :P)
Vào thập niên 1980, Pavlov đã tiến hành một thí nghiệm đơn giản nhưng xuất sắc nghiên cứu phản xạ ở động vật. Ông quan sát chức năng tiết dịch vị trong dạ dày của loài chó, và nhận ra rằng chó thường tiết dịch vị khi phát hiện ra các tín hiệu thông báo sự xuất hiện của thức ăn như ánh sáng, âm thanh... Sau này Pavlov đã xây dựng lên định luật cơ bản mà ông gọi là “phản xạ có điều kiện” dựa trên hàng loạt thí nghiệm mà ông tiến hành trước đó.

Phản xạ có điều kiện là loại phản xạ được hình thành trong quá trình sống của động vật. Thói quen cũng thế, đó là một chuỗi các phản xạ có điều kiện được lặp đi lặp lại. Thói quen có thể được tạo dựng cũng có thể mất đi theo thời gian trong cuộc sống của mỗi cá thể. Cuốn sách có tựa đề “Sức mạnh của thói quen” của Charles Duhigg tập trung nói về thói quen của dưới góc nhìn sinh học và tâm lý học cũng xoay quanh thí nghiệm kinh điển trên của Pavlov về phản xạ có điều kiện.

Tại sao cuốn sách này lại thú vị ?

Chúng ta hãy nhìn lại các cuốn sách dạy người ta cách thành công. Các yếu tố để bạn có thể thành công là gì? Tự tin, chăm chỉ, mạnh dạn, chủ động, sáng tạo, kiên trì… Đó gần như là những gì cần có nếu bạn muốn vượt trội hơn kẻ khác. Thật ra, nếu bạn có đủ các đức tính trên thì không cần phải bàn cãi gì nữa. Dù sớm dù muộn, bạn cũng sẽ có được một thành quả nhất định. Song tự tin, chăm chỉ hay mạnh dạn… không phải là những điều kiện cần có, đó chính là những thành quả cuối cùng sau cả một quá trình mà ta có thể gọi là “xây dựng thói quen’. Bạn phải nỗ lực luyện tập cho đến khi không cần nỗ lực quá nhiều để có thể “tự tin”, “chăm chỉ” hay “mạnh dạn”. Và cuốn sách trên của Charles Duhigg sẽ xoay quanh hành trình đó, hành trình để tạo dựng nên những “điều kiện” thiết yếu và lành mạnh cho con người.

Cuốn sách nói gì?

Charles Duhigg chia tách quá trình xây dựng thói quen ra làm ba phần: Gợi ý, hành động và phần thưởng. Ngắn gọn phải không. Theo ông, muốn thay đổi được hành động (thói quen) hiệu quả phải giữ nguyên “gợi ý” và “phần thưởng.” Đối với thí nghiệm trên của Pavlov, phản xạ tiết dịch vị là không thể thay đổi. Song với đa số các thói quen của con người, chỉ cần xác định rõ “gợi ý” và “phần thưởng” thì hầu hết đều có thể thay đổi được “hành động”. Một ví dụ trong cuốn sách Charles Duhigg đã chỉ ra rằng nhiều người có thói quen ăn vặt không phải vì thèm ăn, phần thưởng họ nhận được từ việc ăn không phải là cảm giác no mà là nhiều thứ khác như giảm bớt căng thẳng, lo lắng…

Có nhất thiết phải đọc toàn bộ cuốn sách?

Câu trả lời rõ ràng là không. Chắc hẳn mọi người đến với cuốn sách với những tâm ý cá nhân hơn là xã hội. Trong khi đó một phần lớn dung lượng của cuốn sách lại bàn tới sức mạnh của thói quen trong các tổ chức và phong trào xã hội. Với những người đọc coi đây là một cuốn sách self-help thông thường, bỏ qua không đọc những phần đó hẳn cũng không ảnh hưởng gì lắm tới mục đích khi lật giở những trang đầu tiên.