11.1.15

Ghi chép hời hợt về thực tại số 4

Hôm nay đi ngủ không quá sớm, thế mà đương đêm bật dậy. Đểu nhỉ.

Sáng hôm nay mình phải hộ tống bạn Hà đi coi phim. Cái phim tài liệu gì gì đang nổi, thiên hạ coi rần rần rồi thi nhau bàn tán ấy. Thiên hạ coi, bạn Hà đòi thì mình đi thôi. Chả ham mấy. Ở nhà xem anime với đọc trinh thám còn thú hơn. Đểu nhỉ.

Chẳng biết sao Xe lên xe xuống lại sử dụng ngôi thứ nhất số ít: “mình”. Cách xưng hô này tạo cho mình một cảm giác duy nhất: đểu. Đểu giống như nhân vật “cậu” hay nói ấy. Chỉ mấy anh giai ngoài í mới xưng hô kiểu thế. Tất nhiên đó là ngôi thứ xưng hô với độc giả thôi. Nhưng như thế lại càng đểu. Đểu vãi.

Từ hồi nào tới giờ mình toàn xưng hô cậu tớ các kiểu với lũ bạn. Trong này chả mấy khi người ta gọi nhau như thế. Có khi trong mắt mấy đứa bạn mình cũng là một đứa đểu. Mà có khi mình nói chuyện kiểu đó khiến mấy đứa con gái e dè này nọ. Lại đểu thế. Hồi nào tới giờ mình mới nhận ra :((

Mình đã đọc xong mấy cuốn của Fred Vargas được dịch ra tiếng Việt. Thiên hạ kinh vãi. Nói mà chả được ai nghe như Chí Phèo thì kéo lê kéo càng từ diễn đàn này sang diễn đàn nọ để chửi. Dịch thuật tệ tiếc cái khỉ gì. Đọc chả làm sao. Nói mới nhớ, anh T bảo tiếng Anh giỏi rứa mà cứ hiếp đi hiếp lại mỗi hai bản dịch, cứ như phim heo hai em đóng. Mình bảo gang bang. Ảnh nói ờ, gang bang nhưng là gang bang hai em. Gangbang của mình không có dấu cách chính giữa, của ảnh thì có. Cả hai đều đúng. Theo wikipedia.

Cuốn mình nói ở trên là Bí ẩn nĩa ba răng. Hem liên quan đến cái bìa kẹo mút lùm xùm. Mình chả có cơ đặng nói mấy chuyện nớ. Khổ. À mà không. Không khổ.

Trong bí ẩn nĩa ba răng. Cảnh sát trưởng Adamsberg lần đầu tiên được ví là kẻ xúc mấy. Cái từ kư tê vãi. Anh chàng có một mớ đồng nghiệp, bạn bè, người yêu, nhân chứng kiểu mẫu và tốt khủng khiếp. Chỗ nào chàng cũng gặp may. Đến say rượu mà cũng phá án được. Túy quyền trong tư duy chăng :P

Mình đã đọc tới trang thứ một trăm của cuốn Mình và họ. Xem đến ep thứ năm của serie Psycho-Pass. Tick một dấu chéo vào trilogy The Vengeance (phim thứ 3 có Lee Young-ae xinh xinh là). Và mình tìm được một blog về phim rất oách.

Hôm qua Hà bảo nhớ nhà. Mình chỉ thở dài và lại nói như mọi khi. Hà nói một thứ tiếng khác nghe thật “khác”.

No comments:

Post a Comment