16.4.15

Cái chết của người trích dẫn

451 độ F

Hiếm khi tôi đọc được một cuốn sách có chủ đề hứa hẹn lại diễn giải bằng một cốt truyện đáng chán như thế. Bằng tất cả lòng hâm mộ dành cho những gì viết về sách vở, với tôi, 451 độ F xứng đáng nhận được danh hiệu sát thủ ngây thơ tự bóp dái mình mà không hề mảy may hay biết =P.

Bằng động tác xây dựng hình ảnh kẻ thù của sách vở, 451 độ F là một câu chuyện về lửa. Lửa – không mang hình dáng của sự trì độn, ngu muội. Ngược lại, lửa khoái hoạt, chuyển động, lửa hâm nóng và thông tuệ. Lửa không đại diện cho vô tri, mà ngược lại, là hiện thân cho tinh thần đè bẹp hiểu biết bằng chính sự thấu hiểu. Lửa mang trong mình sách vở.

Kẻ thù của Montag – kẻ phóng hỏa tò mò được cứu rỗi – không phải là những con người xa lánh sách vở. Đó chính là Beatty – người trích dẫn. Hiếm ai và hiếm khi ưa thích những kẻ trích dẫn. Và với số đông, kẻ trích dẫn là những tên bịp đại bợm, xứng đáng với cái chết vì không thể chịu đựng nổi bản thân mình. Kẻ trích dẫn đại diện cho lửa, sống nhờ sách vở và bị thiêu rụi bởi sách vở. Hành vi đọc rồi phản kháng, chống lại những gì mình đọc đại diện cho lửa. Nhưng rồi ngọn lửa ấy lại không giữ vững được chính nó.. Nó phải tiêu diệt những niềm tin khác; lửa cho rằng tất niềm tin đều u mê và phải bị loại bỏ.

Tôi thích tinh thần của lửa, của cả Beatty khi không chịu đựng được cả bản thân để phải tìm đến cái chết vì nó gần nhất với tinh thần của một người đọc hoang mang.

Beatty – lửa – là cầu nối giữa không đọc (Montag – số đông) và đọc (Faber – số ít). Không phải ai khác, Beatty mới là nhân vật chính của cả cuốn sách. Beatty đã sống trọn vòng đời của mình. Và cái chết của Beatty nhen nhóm cho những cái chết khác. Beatty là đối lập của Faber, là tương lai của Montag cũng như tương lại của mọi độc giả mong muốn vùng thoát khỏi những tín điều sáo mòn và vô vọng.

Người tin tưởng vào sách vở nhất chính là Beatty. Không có sách vở thì không có lửa, không có cả phản kháng, không có điều gì đáng để nói. Lửa chính là điện thờ hùng vĩ nhất bên trong những thư viện.

Ngoài mớ đó ra thì tôi thấy cuốn này cực chán, buồn tẻ và gây ngủ =P

No comments:

Post a Comment