12.5.15

Những người quen

“Đã lâu rồi tôi không viết gì”. Tôi có nên bắt đầu như thế mỗi lần viết một điều gì đó mới mà thật ra lại toàn là những gì cũ mèm. Chính vì vậy tôi mới ngày càng thấy rằng mình không nên cứ loay hoay với những cái hố nông đáy ấy.

Dần dà, tôi thấy việc viết lách cũng như những mối quan hệ xung quanh mình. Những gì tôi viết không còn vô tư như trước, những mối quan hệ của tôi cũng vậy, tôi không còn nghĩ ngợi nhiều để viết như trước, những cuộc chuyện trò của tôi cũng vậy. Mọi thứ biến chuyển như thế, lúc đầu tôi cực kì thoải mái, và nghĩ, tại sao ta không sống thế này từ trước. Đời thật vui tươi biết bao! Tôi đã nghĩ thế đến khi tôi thấy chán, rõ ràng tôi đã từng gặp những người, dù chưa bao giờ gặp mặt nhưng tôi và họ, ít nhất còn có chung một công việc. Còn bận rộn vì một điều gì đó. Đã lâu rồi tôi chả còn mong ngóng điều gì ngoài một lời đáp lại trong những cuộc tán gẫu vô thưởng vô phạt, về chuyện bài vở, về những chuyện tôi chả quan tâm.

Lần đầu tiên tôi tập viết blog, lúc ấy là blog ở Wordpress, tôi gặp cô Dạ Thảo. Cô là người đã nhận xét hầu hết những bài viết của tôi, những bài viết mà giờ đã bị xóa hết cả. Cô khen tôi, hẳn là để động viên, vì ngày ấy tôi chỉ toàn viết về nỗi cô đơn, lạc lõng này nọ. Tất cả đều quy về một cái tôi vô cùng to lớn. Nhưng cô cũng bảo tôi, con phải mở rộng đề tài ra, ví dụ con hãy viết về tâm trạng của cái cây bên đường mỗi ngày nhìn cô gái Như Khuê đi qua,… Một thời gian tôi và cô Dạ Thảo đã nói đủ chuyện trên yahoo, hầu hết đều về câu chữ và viết lách, tôi có nhớ cô còn nhận xét về câu “cho đêm không tan ngày không úa” nữa. Đó là lần đầu tiên tôi nhận ra sự ngọt ngào, chú tâm của một người viết, một người thích viết. Nhưng chẳng bao lâu khi tôi xóa bài đăng trên Wordpress thì cô Dạ Thảo cũng xóa luôn blog của mình. Tôi tìm tên Dạ Thảo ở khắp nơi nhưng chẳng thấy gì. Lần nữa tôi muốn được nói chuyện với cô và cho cô đọc những gì mình viết.

Tôi còn dịch bài hát và gặp một số bạn trên loidichvn. Dạo này tôi không dịch nữa và tài khoản cũng đã hết hạn rồi. Nhưng tôi vẫn còn nhớ một bạn tên Anh Tuấn. Bạn cùng tuổi tôi nhưng đến nay đã dịch cả nghìn bài và được thăng chức mod luôn. Tôi cũng nhớ mod Lucifer mà tôi từng bố láo bố lếu. Nhưng anh Lucifer cũng là người nhắc tôi chú ý đến idiom và phrasal verb trong bài dịch, mặc dù bằng những lời khá “trách móc”. Rồi còn cả chị Giọt Mưa Xanh, chị Ngọc từng khen tôi dịch hay bài Dark Lady của Cher, anh Hiếu học tiếng Hàn, thích làm vietsub,… Thời gian ấy ở loidich là lúc những thành viên này và tôi vẫn còn rảnh rỗi, giờ trang đã không còn xôm tụ như xưa nhưng vẫn hoạt động đều đều. Tôi vẫn còn nhớ những lần chờ bài được duyệt, chờ tin nhắn đến, chờ bình luận của mọi người. Nhưng bây giờ bạn Anh Tuấn hay anh Lucifer thì biệt tăm, tôi chả còn nhận được tin nhắn nào.

Thỉnh thoảng tôi lại nhớ về những người bạn ấy, tự hỏi giờ họ có đang tiếp tục viết hay dịch này kia không. Những người mà tôi không biết mặt nhưng lại có cùng với tôi một sự quan tâm. Tôi sẽ tìm họ ở đâu đó, và trò chuyện cho mà xem, tiếp tục chán và hụt hẫng khi nói chuyện với họ nhưng chí ít khi nói về chuyện ngày xưa, tôi vẫn thấy mình bận rộn biết chừng nào.

Và trò chuyện, với tôi, đó là một nhu cầu cá nhân ghê gớm, tôi chả cần để ý đến ai, chả cần điều gì đúng sai. Tôi chỉ cần sự quan tâm và ảnh hưởng lẫn nhau. Hơn là những cái mõ chỉ biết thao thao bất tuyệt và phớt lờ người khác, tôi chỉ cần ai đó, vào một ngày cuối tháng mười, hỏi tôi ngớ ngẩn rằng: “ Khi nào thì đến Tết nhỉ?”. Thật buồn cười, tôi và bạn bây giờ chẳng có bất cứ lý do gì để trò chuyện với nhau.


(*) Viết trong những ngày mạng rùa, ngồi lục lại những thứ cũ kĩ. Đăng lên ngay lúc mạng nhanh trở lại và tôi tự nhủ, tắt máy đi được rồi ! 

9 comments:

  1. Hồi anh học cấp một, có nhớ hai ba đứa bạn, sau này thì bặt vô âm tín. Bữa trước gặp thằng Thiện, nói chuyện một chút thì thấy nó vẫn có liên lạc với một đứa bạn tên Tuyên (thằng này hồi xưa hay can mấy đứa oánh nhau, giờ thì lấy vợ rồi) và Thanh (thằng này hồi xưa đánh lộn với anh, giờ chắc đang làm hảo hớn chỗ nào đó). Anh thì nhớ có một bạn tên Oanh mặt tròn mà viết chữ đẹp, lên cấp 2 thì đi đâu mất, anh có tìm, thỉnh thoảng vẫn hỏi nhưng không biết được tin tức gì.

    Đôi khi có những lúc anh thấy nhớ mấy đứa đó quay quắt. Nhưng tuyệt nhiên anh chẳng thấy nhớ đứa bạn nào hồi cấp hai hay cấp ba. Hồi tết có dịp nghĩ lại tụi nó thì biết là mình đã quên hết tên không ít đứa.

    Nhưng anh không thấy buồn nhiều.

    ReplyDelete
  2. À, mà em hay thừa một dấu space cuối entry, lần nào anh cũng sửa lại cả. :D. Anh có nói má cho em bữa nào vào đây chơi vài bữa rồi. :D

    ReplyDelete
  3. À, khi nào đó em cũng sẽ viết một bài về mấy đứa bạn hồi cấp một. Tụi nó giờ em ít gặp cơ mà mỗi lần gặp em đều là người chào trước hết á, chả hiểu sao :((

    Chuyện nữa, anh nói em mới nhớ, anh dùng gì để viết blog kiểu tiện lợi hơn trên blogspot vậy, hồi bữa anh ba nói đó. Em toàn dùng word viết xong copy vào, mắc công đủ đường, mà giờ em thấy nó có nút post to blog trong word nữa, em chẳng để ý gì cả :))

    Chuyện nữa, má ngại cho em vô Sài Gòn một mình, để bữa nào em hỏi lại má thử, chắc có ai vào cùng má mới cho em đi theo :DD

    ReplyDelete
    Replies
    1. Có nhiều phần mềm để viết blog lắm. Cái mà hồi bữa anh nói tên là Windows Live Writer hoặc dùng extension ScribeFire (https://chrome.google.com/webstore/detail/scribefire/elkkomimknapgodalnkjeddkjnjkfmfp). Cả hai cái hình như đều hết được hỗ trợ từ lâu rồi, cái phần mềm của Microsoft thì từ năm 2012, còn ScribeFire thì từ tháng 6 năm ngoái. Cơ mà xài cũng ổn hơn là chỉnh sửa trên blogspot.

      Delete
  4. Xin lỗi anh lỡ đọc đoạn đối thoại qua loại của hai anh em. lỡ rồi thì khen: dễ thương ghê! :")

    ReplyDelete
  5. phải chỉ mình không hay Như Khuê viết giọng như trai thật nhỉ?

    ReplyDelete
    Replies
    1. Tạm dịch comment của anh Càfê sữa sau khi đọc đi đọc lại vài lần: Phải chỉ rõ ra nếu không mình không biết là Như Khuê vì viết giọng như trai thật nhỉ :P

      Delete