27.6.15

Ghi chép hời hợt về thực tại số 5

Mới chiều mình ngồi coi Doctor Who, bản này của Nexflit làm từ hồi 2005. Nào tới giờ mình vẫn nghĩ Doctor Who là phim dành cho trẻ con. Giờ coi mới thấy đúng là dành cho con nít thật (:P). Cái vụ du hành thời gian quay đi quay lại mà làm được cả mớ thứ. Trong tập mình xem hồi chiều, Doctor Who đi tới thời điểm 5 tỉ năm sau vào lúc Trái Đất sắp nổ. Tập đó Doctor Who nói với một nhân vật phản diện – con người thuần chủng cuối cùng, câu đó đại khái kiểu: Mất 5 tỉ năm tiến hóa và cuối cùng bà vẫn chỉ mê tiền hay sao. Vật vãi :D

Hồi cách đây khoảng chục năm, làm gì đã có mấy vụ đoán trước như bây giờ. Google đoán thói quen, sở thích, địa điểm của người dùng dựa trên lịch sử tìm kiếm. Facebook đoán qua mấy cái like liếc trên các page linh tinh. Rồi tá lả mấy thứ đoán trước. Mục đích hầu hết là cho quảng cáo. Mình hay sử dụng Spotify radio, cái này thì nó đưa ra hẳn các bài hát lẫn nghệ sĩ mình có thể thích dựa trên những bài mình đã nghe. Tiện vãi.

Cơ mà cũng không hẳn là quá tuyệt vời. Nhiều lúc mình có chuyện gì buồn, vừa chia tay người yêu chẳng hạn. Mình lên mạng search cách giải buồn khi thất tình. Đảm bảo từ đó trở đi, trong vòng vài tuần, mấy thứ linh tinh đó cứ bám riết lấy mình trên facebook, google hay bất cứ trang web nào mình ghé. Ai cũng cố lôi kéo mình mua hàng, gây chú ý với mình. Nhưng thực ra mình chỉ muốn quên đi cái chuyện đau đớn đầu đời này.

Chuyện nữa, nhiều khi mấy chả marketer nắm hết về mình thì cũng hơi đáng sợ. Kiểu mình thích cái gì, mình ăn gì, mình đến đâu, mẫu bạn gái ưa thích… cái gì mấy chả cũng biết. Mình thấy google giống quản giáo của mình.

Hồi xưa mình cố gắng làm sao để mấy thứ vô tri vô giác đó hiểu mình, nắm bắt mình nhanh chóng để tiện sử dụng. Ai đang sử dụng mấy cái trình gõ gợi ý như Swiftkey thì biết, càng xài nó càng thông minh nhé. Nhưng nó hiểu biết quá thì mình cũng hãi.

Giờ lái sang chuyện tình yêu nè. Hồi mới yêu nhau thì một anh hiểu em, em hiểu anh, ráng bắt người yêu nhớ ngày sinh nhật của mình, nhớ nhạc mình nghe, nhớ sách mình đọc, nhớ đến nhãn hiệu tăm tre mình hay xài thì càng tốt. Đến khi lấy nhau một thời gian, hãi nhất là đi đâu về khuya một chút, vợ liếc xéo một cái là biết vừa ở chốn nào về, rồi buông thõng một câu cạnh khóe đến gai người: Đi đâu về thế ông xã, lại tia gái với mấy thằng già ở quán bia Tuấn béo à.

Đến là kinh.

3 comments: