2.8.15

Người cung bọ cạp muốn gì?

Hồi học đại học, mình có đứa bạn rất thích ăn chửi. Đến nỗi cứ thầy cô nào chửi là nó thích. Chuyện sở thích là thứ rất cá nhân. Ai thích gì thì cứ bám lấy, chả ảnh hưởng gì. Nhưng đôi khi mình tự hỏi, sao nó lại thích nghe chửi đến thế?

Ông bà mình có câu: thương cho roi cho vọt. Cái này cũ rồi, cũng giống mấy câu đại loại “dạy con từ thuở còn thơ, dạy vợ từ thuở bơ vơ mới về”. Thời buổi giờ làm gì có chuyện chồng dạy vợ, còn con cái thì phải bám riết lấy nó cho tới khi trưởng thành chứ “còn thơ” là tính tới bao nhiêu tuổi.

Cái kiểu cũ cũ thế mà bám riết tới giờ. Chữ dạy nó chua lắm. Ông bà, bố mẹ lẫn thầy cô cho đó là gánh nặng, cứ thúc con cháu, học trò vì sợ chúng quá lứa lỡ thì dạy không nổi. Còn bậc hậu sinh thì cứ bị thúc vào đít là tưởng mình được dạy, lấy đó làm mừng.

Rồi bậc hậu sinh cũng lớn, cũng làm cha mẹ, thầy cô, làm trưởng nhóm, làm sếp. Rồi cũng bài cũ giở lại. Mình hồi xưa bị thúc rồi, giờ thúc lại sắp nhỏ, lấy đó làm tốt. Mãi lẩn quẩn bấy nhiêu chuyện.

Bạn gái mình làm giáo viên, nói nặng một chút với học sinh là thấy hối hận. Cũng vì hồi còn đi học, không nghe được chửi nên bây giờ tránh lặp lại chuyện đó. Nhưng nhiều người nghe chửi lại thích nghi được. Chửi, mỉa mai, cạnh khóe được cho là tốt, tiền bối có muốn tốt cho mình thì mới nói nặng nhẹ cho mình tiến bộ.

Riết rồi nghe chửi lờn luôn. Nặng hơn nữa là có chửi mới tốt. Bi kịch nhứt là lấy bị chửi làm nguồn sung sướng từ nỗi khổ bạo dâm. Cái này nhiều rồi, Việt Nam thế lọ thế chai, giới trẻ thế lọ thế chai, hoa hậu, sô bít thế chai thế lọ…

Vậy thì thế nào mới tốt? Mình nghĩ chuyện đó chẳng quan trọng mấy. Nhưng làm cái gì cũng phải thực bụng. Chuyện tốt thì khen. Chuyện xấu thì mắng (mình thì chả khoái chửi, dù gì đi nữa). Đừng cho nhau ăn bánh vẽ là được.

Ăn bánh vẽ hoài, người ta thường không biết đâu mà lần. Đến mức nghe chửi không thấy đau, nghe khen không thấy thích. Khen chê riết rồi không có cái chuẩn mực gì sất để mà dựa vào. Bị thế mới thực là tào lao.

Cái tít chỉ là ánh trăng lừa dối, xin lỗi google :P

No comments:

Post a Comment